VAN BUT VIET NAM HAI NGOAI

Dan Chu Tu Do
NHA
BAN CHAP HANH
LIEN LAC
Gia Nhap Van But
THONG TIN
HOI LUAN
THU MOI
KHOA HOC, KIEN THUC
Dan Chu Tu Do
Tac gia tac pham
NIEN LIEM
Ung Ho
Canh Giac
Dong Y Tay Y
Video
Quoc Gia Viet Nam
International Pen
CHUC MUNG
CHIA BUON

Đấu tranh Dân Chủ Tự Do Cho Việt Nam và thế giới

          BIỂU TÌNH ĐỎ RỰC TRỜI HÀNỘI



Ngày 10/10 tại Hà-nội : Dân Oan Khắp Ba Miền Đất Nước Đồng Loạt Biểu-Tình Đòi Ruộng Đất, Tài-sản, Trả Lại Quyền Làm Người Đã Bị Chính-quyền xâm chiếm, tước đoạt.

Việt-nam gia-nhập Liên-hiệp-quốc Ngày 20 Tháng 07 Năm 1977.
Nhưng, Việt-nam không tuân-thủ nghiêm-chĩnh bảng Tuyên-ngôn Quốc-tế Nhân-quyền mà họ đã ký kết.
   
                           Bảng Tuyên-ngôn Quốc-tế Nhân-quyền công-bố :

 
           * Mọi người sinh ra đều được tự-do và bình-đẳng về nhân-phẩm và nhân-quyền ;
           * Mọi người đều có quyền sống, quyền tự-do và an-toàn cá-nhân ;
           * Không một ai bị bắt bớ, cầm tù hay lưu đày một cách độc-đoán ;
           * Mọi người đều có quyền sở-hữu tài-sản cá-nhân hay tập-thể - Không một ai có thể bị tước-đoạt tài-sản của mình một cách độc-đoán ;
           * Không một ai bị xâm-phạm một cách độc-đoán về đời sống riêng tư, gia-đình, nhà ở hay thư-tìn...


          DÂN OAN BIỂU TÌNH ĐỎ RỰC TRỜI HÀNỘI
                                              nhân ngày 10-10
 
Sáng nay, không hẹn mà nên, dân oan khắp ba miền Bắc - Trung - Nam đồng lòng đồng loạt kéo vào trung tâm Hà Nội biểu tình đòi ruộng đất, đòi lại tài sản đã bị chính quyền địa phương các cấp cướp đoạt.

Tại trụ sở Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, 46 Tràng Thi, Hà Nội hàng trăm bà con dân oan Văn Giang (Hưng Yên), Hải Phòng, Tây Ninh đem theo biểu ngữ, khẩu hiệu rợp cả một góc trời.

 



Tại Hồ Hoàn Kiếm, nơi tràn ngập biểu ngữ, khẩu hiệu, cờ đỏ sao vàng chào mừng ngày "giải phóng" thủ đô 10.10 năm nay, bà con dân oan Dương Nội áo đỏ quen thuộc lại tô điểm cho không gian càng thêm rực rỡ. 











Cuối giờ sáng, tất cả đã tụ tập về trụ sở Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, dẫu biết rằng Ông Nguyễn Thiện Nhân xưa nay nói nhiều hơn làm.











Buổi trưa, dân oan nghỉ ngơi la liệt ở Bờ Hồ sau đó tiếp tục diễu hành quanh hồ và hiện tại 15h00 đang biểu tình trước cửa trụ sở báo Nhân Dân - cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản VN.






 
 











 
Thông Cáo Báo Chí Về Báo Cáo Tra Tấn

Xoá Bỏ Tra Tấn

Việt Nam: Ngưng Tra Tấn Tù Chính Trị và Tôn Giáo

Bản Báo Cáo Cho Thấy Công An Chích Điện, Đánh Đập,Tra Tấn Bằng Nước Để Ép Cung

(HTĐ, 16 tháng 1, 2014) -- Một bản báo cáo phổ biến ngày hôm nay bởi các nhà tranh đấu cho nhân quyền kêu gọi chính quyền Việt Nam ngưng hành vi tra tấn có hệ thống của các giới chức công lực đối với những người bị bắt vì thực thi ôn hoà các quyền tự do biểu lộ, hội họp, tụ tập, và tín ngưỡng, hoặc vì tìm sự bảo vệ hay tư cách tị nạn ở nước ngoài.

Công an ở Việt Nam thường xuyên giam tù nhân chính trị và tôn giáo biệt lập trong nhiều tháng, tra tấn và lạm dụng họ trong quá trình thẩm vấn, và ngăn cấm họ tiếp xúc với gia đình hoặc luật sư của họ, theo bản báo cáo được công bố ngày hôm nay bởi Chiến Dịch Xoá Bỏ Tra Tấn Ở Việt Nam (Campaign to Abolish Torture in Vietnam, viết tắt là CAT-VN). 

Báo cáo dày 140 trang có tựa đề "Việt Nam: Tra Tấn và Lạm Dụng Tù Nhân Chính Trị và Tôn Giáo," là bản tường thuật hiếm và chi tiết về các lạm dụng trong các nhà tù và các trung tâm giam giữ nổi tiếng bưng bít của Việt Nam, lột tả các phương pháp khắc nghiệt được sử dụng bởi các cấp chính quyền khác nhau nhằm bịt miệng và trừng phạt các nhà phê bình và loại bỏ họ khỏi nhãn quan của công chúng.

Việc thực thi nhân quyền bởi Việt Nam sẽ được xem xét bởi Hội đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc tại Geneva vào ngày 5 Tháng 2, 2014 trong buổi Kiểm Điểm Định Kỳ Phổ Quát (UPR) của Liên Hiệp Quốc, một thủ tục mà tất cả các quốc gia thành viên phải trải qua mỗi 5 năm.



"Quyền không bị tra tấn là một trong những quyền con người cơ bản và hiển nhiên nhất", Ts. Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Boat People SOS, một tổ chức có trụ sở hoạt động về nhân quyền, người tị nạn, và các vấn đề nhân đạo liên quan ở Đông Nam Á. "Tra tấn không bao giờ có thể được biện minh trong bất kỳ hoàn cảnh nào."

Việc cấm tra tấn được ghi nhận trong Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Trị (ICCPR), mà Việt Nam là một quốc gia thành viên từ năm 1982. Tuy nhiên, bản báo cáo chỉ ra rằng người tù ở Việt Nam -- gồm các nghi phạm hình sự bị giam giữ cũng như những người tù chính trị và tôn giáo -- thường xuyên đối mặt với tra tấn và các hình thức đối xử tàn ác, vô nhân đạo, hoặc hạ nhân phẩm. Trong một số trường hợp đáng quan ngại, tra tấn và lạm dụng nghiêm trọng đến nỗi nạn nhân chết trong nhà giam hoặc ngay sau khi được ra khỏi nhà giam.

Bản báo cáo dựa trên lời tường thuật trực tiếp của 60 tù nhân và người bị giam vì tôn giáo và chính trị từ Việt Nam, phần lớn trong số họ đã ra khỏi nhà giam nội trong 5 năm tính đến ngày họ phỏng vấn với CAT-VN. Các cựu tù nhân này mô tả chi tiết về chế độ đối xử trong 43 nhà tù, khám đường, phòng giam của công an,  trạm công an biên phòng, các trại giam, và trại cải tạo khác nhau; hai trung tâm giam giữ quân sự, và một bệnh viện tâm thần. Các cơ sở này toạ lạc tại 20 tỉnh và thành phố khác nhau trên khắp Việt Nam.

Bản báo cáo cho thấy rằng tất cả các cựu tù nhân được phỏng vấn bởi CAT-VN đã là nạn nhân của tra tấn--hành vi gây đau đớn tinh thần và thể xác nghiêm trọng với chủ ý--khi bị thẩm vấn bởi công an hay giới chức nhà tù. Đối với đại đa số, tra tấn và lạm dụng đã diễn ra khi các tù nhân bị biệt giam trong thời gian giam giữ trước khi xét xử, và trước khi người đó tiếp cận đại diện pháp lý, được xét xử, hoặc bị buộc tội.

"Đã đến lúc người ta phải thừa nhân rằng việc công an tra tấn các người bất đồng chính kiến ​​ở Việt Nam không những phổ biến, mà còn là bản chất của chế độ điều tra và thẩm vấn tù nhân của công an," Ông Thạch Ngọc Thạch, Chủ Tịch hội Krom Federation Khmer-Campuchia (KKF), tổ chức tranh đấu cho nhóm dân tộc thiểu số Khmer sống ở Việt Nam. " Công an dùng tra tấn để buộc tù nhân phải ký nhận tội hoặc cung cấp thông tin, để trừng phạt tù nhân, hoặc để đe dọa tù nhân và những người khác nhằm ngăn cản họ tham gia vào các hoạt động bất đồng chính kiến ôn hoà hoặc hoạt động tôn giáo độc lập trong tương lai."

Sau khi người bị giam đã bị xử án tù theo luật an ninh quốc gia của Việt Nam, được dùng để kết tội những hành động thể hiện các quyền được quốc tế công nhận, sự lạm dụng vẫn tiếp tục, và bao gồm cả tra tấn, điều kiện cực kỳ khắc nghiệt của trại giam, và lao động cưỡng bức.

Bản báo cáo ước tính rằng hơn 600 người hiện đang bị giam giữ Việt Nam vì đã biểu l một cách ôn hòa quan điểm chính trị tôn giáo của họ. Các tù nhân, hầu hết trong số họ đã bị tra tấn, bao gồm các nhà trí thức phản kháng, các người bảo vệ nhân quyền, các thành viên của các nhóm tôn giáo không được thừa nhận các đảng chính trị đối lập, những người đòi hỏi quyền sử dụng đất, những người tổ chức công đoàn lao động, các nhà hoạt động vquyền của các dân tộc bản địa, các blogger và các nhà báo độc lập, và các người đòi tự do tôn giáo.

Tháng 11 năm 2013, Việt Nam được bầu làm thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc và đã ký Công Ước Liên Hiệp Quốc Về Chống Tra Tấn, văn bản chính thức hóa và làm rõ việc cấm tuyệt đối hành vi tra tấn trong luật quốc tế. Những diễn tiến này cho Việt Nam cơ hội để cải thiện sâu rộng thành tích nhân quyền, đặc biệt là quyền không bị tra tấn.

"Các biện pháp bảo vệ cần thiết để chống tra tấn trước khi xét xử, chẳng hạn như quyền có đại diện pháp lý và các hạn chế việc sử dụng biệt giam, không hề có đối với hầu hết các tù nhân chính trị và tôn giáo ở Việt Nam", ông Vũ Quốc Dụng thuộc tổ chức Mạng Lưới Những Người Bảo Vệ Nhân Quyền VETO! ở Đức phát biểu. "Việt Nam vẫn tiếp tục vi phạm chính các quyền mà Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc có nhiệm vụ bảo vệ."

Bản báo cáo cũng ghi nhận sự tra tấn và ngược đãi đối với các người bất đồng chính kiến bị giam tùy tiện không xét xử trong các cơ sở tâm thần và trại cải tạo chiếu theo luật "quản chế hành chính" của Việt Nam, và đối với những người tị nạn và những người xin lánh nạn, đặc biệt là những ai bị cưỡng bách hồi hương về Việt Nam sau khi họ xin tị nạn không thành công ở nước ngoài.

Bản báo cáo đưa ra các khuyến nghị cụ thể cho chính quyền Việt Nam và các thành phần liên quan quốc tế về phương pháp thực tiễn để xóa bỏ tình trạng tra tấn có hệ thống tại Việt Nam.

Để có thêm thông tin, xin liên lạc:

·         Washington, D.C.: Ts. Nguyễn Đình Thắng (Anh, Việt), +1 703-538-2190.

·         Frankfurt, Germany: Vu Quoc Dung (Anh, Đức, Việt), +49 6171 59828.

·         Ontario, Canada: Thạch Ngọc Thạch (Anh, Pháp, Khmer, Việt), +(856) 655-2117 (cell), +(519) 659-3920 (home).

·         Virginia: Sara Colm (Anh, Khmer): +1 301-980-8835 (cell).

Liên Minh VIỆT NAM TÂY TẠNG THAM DỰ NGÀY TÂY TẠNG ĐOÀN KẾT TẠI DELHI



  • Photo
Photo
Từ sáng sớm tinh sương ngày, 30 tháng 01 năm 2013 đã có hàng ngàn người hiện diện tại Sân Vận động Talkatora, New Delhi cùng nhau tham dự Buổi lễ khai mạc Chiến dịch Lịch sử Tây Tạng Đoàn Kết .
Buổi Lễ được chủ tọa bởi Thủ Tướng Tây Tạng lưu vong - Tiến sĩ Sikyong Lobsang Sangay và Ông Penpa Tsering Chủ Tịch Quốc hội Tây Tạng lưu vong.
Cùng với sư hiện diện đặc biệt của Dr Shri LK Advani, cựu Phó Thủ Tướng của Ấn Độ cùng nhiều vị Lãnh đạo của những đảng phái đối lập.
Shri, Priya Dutt, MP và Tiến sĩ EM Sudarsan Natchiappan, MP đại diện chính thức của đảng Shri Hassan Khan, MP đại diện cho Hội nghị Quốc gia.Cùng với sư hiện diện đặc biệt của Dr Shri LK Advani, cựu Phó Thủ Tướng của Ấn Độ cùng nhiều vị Lãnh đạo của những đảng phái đối lập.



Photo: Historic show of support for Tibet from India’s ruling and opposition parties.  Sikyong Dr Lobsang Sangay and speaker Penpa Tsering with Shri L K Advani, former deputy prime minister of India at the launch of the Tibetan People’s Solidarity Campaign.  Tibetan People’s Solidarity Campaign launched at Talkatora Indoor Stadium, New Delhi.  January 30, 2013, Delhi: Various representatives from Indian political parties gathered at the Talkatora indoor stadium where the inaugural ceremony of ‘Tibetan People’s Solidarity Campaign’ was held. Over 5000 people, including 4500 Tibetans from India, Nepal and Bhutan and about 1000 Indian supporters from Delhi, NCR region and Ladakh were present at the function.  Shri L. K Advani, former Deputy Prime Minister graced the ceremony as the Chief Guest.  Shri, Priya Dutt, MP and Dr. E.M Sudarsan Natchiappan, MP were official Congress party delegates. Shri Hassan Khan, MP represented National Conference.  In his opening remarks, Mr. Penpa Tsering, the Speaker of Tibetan Parliament in Exile said that this mass campaign is ‘first of its kind’ and that it marks ‘a historic moment for our struggle.’  He further remarked that ‘If China is sincere in granting autonomy, then Tibet can play a positive role as a bridge of peace between the two most populous nations in South Asia-India and China.’ While expressing gratitude to the Indian Government and people, the speaker requested the delegates from the ruling Congress party to ‘remind China that resolving Tibetan issue is in the larger interest of Chinese people.’  The Sikyong (democratically elected political leader of Tibetan people) in his keynote address mentioned that the holding of this campaign in India’s capital city stands as a ‘testament to India’s love and sympathy for Tibetans.’  Sikyong reiterated that ‘freedom for Tibetans and return of His Holiness the Dalai Lama to Tibet’ remains the ‘true aspiration of Tibetans inside Tibet and dream of Tibetans outside Tibet.’ In his reasoning as to why Tibet deserves attention and support, Sikyong stated that ‘Tibet stands as a catalyst and test for China’ and that ‘autonomy in Tibet will be the beginning of moderation for China.’ Sikyong attributed the success of the Tibetan struggle to India, and expressed hope that Tibet could be made ‘India’s success story.’ He concluded with a vision that ‘Tibetans will one day go from the holy land of India to the holy city of Lhasa with His Holiness the Dalai Lama.’  Shri L.K Advani shared few excerpts from Sardar Patel’s November 7, 1950 letter on Tibet addressed to the then Prime Minister of India, Pandit Jawaharlal Nehru. Advani ji admitted with conviction that ‘a resolution between China and Tibet, will make the 21st Century- India’s Century.’ He lauded the ‘Tibetan spirit’ and assured that ‘Tibetans will see the light of the day.’ Advani ji concluded by saying that ‘just as His Holiness the Dalai Lama always refers to India as Tibet’s guru, we hope to match up to that expectations.’  Ms Priya Dutt, expressed ‘concern and solidarity for Tibetans inside Tibet and paid homage to 99 young lives sacrificed in a struggle to regain identity.’ She thanked the Tibetan people for the presence and blessings of His Holiness the Dalai Lama in India.  Dr. Hassan Khan encouraged Tibetan people to persevere and said that ‘the day will come soon for Tibetans to return to their homeland.’ Dr. E.M Sudarsan Natchiappan assured India’s love and support for the Tibetan struggle and said that ‘Tibetans are not just India’s neighbors but also it’s brothers and sisters.’  Ms. Dolma Gyari, Minister for Home, Central Tibetan Administration (CTA) was the master of the ceremony and Mr. Tempa Tsering, Representative, Bureau of His Holiness the Dalai Lama proposed the vote of thanks....
  • Hàng ngàn đại biểu đại diện các Tổ chức phi chính phủ, cơ quan ban ngành chính phủ Tây Tạng lưu vong tập trung tại sân Vận động và trong hậu
    trường Talkatora.
    Hơn 5000 người, trong đó có 4500 người Tây Tạng từ Ấn Độ, Nepal và Bhutan và khoảng 1000 người ủng hộ từ Delhi, Ấn Độ đã có mặt trong
    hội trường và hàng ngàn người bên ngoài trên các Đại Lộ New Delhi tiến đến khu vực Sân vận động Talkatora
    Photo
    "
    an exclusive photo by AP photographer ALTAF QADRI of the inaugural session of Tibetan People's Solidarity Campaign  features in OUTLOOK INDIA.
    an exclusive photo by AP photographer ALTAF QADRI of the inaugural session of
    Ông Shri L. K Advani, nguyên Phó Thủ tướng là khách danh dự trong buổi lễ phát biểu như sau :
    " Vấn đề Tây Tạng phải được giải quyết và tôi tin tưởng rằng người dân Tây Tạng sẽ nhìn thấy ánh sáng trong một ngày gần đây. Đồng thời xin bày tỏ lòng ngưỡng mộ của
    chúng tôi đến với những Anh Hùng của Tây Tạng đã tự thiêu như ngọn đuốc Tự Do.

    Sikyong at Presse Conference in Delhi.
    Dr. Sikyong Lobsang Sangay , Thủ Tướng Tây Tạng lưu vong nhắc lại rằng : " Tự do cho Tây Tạng và việc trở lại
    của Đức Đạt Lai Lạt Ma là nguyện vọng của người dân Tây Tạng trong nước cũng như ước mơ của người Tây Tạng tỵ
    nạn khắp nơi trên thế giới . Tây Tạng cần được quan tâm và hỗ trợ của Cộng đồng thế giới và khởi đầu từ các
    cuộc hổ trợ mạnh mẽ của chính phủ và nhân dân Ấn Độ . " Dr Sikyong trong bài phát biểu của ông đề cập rằng : " Việc tổ
    chức chiến dịch này trong thành phố Thủ đô của Nước Ấn Độ như là một minh
    chứng cho Tình yêu và sự Cảm thông của chính phủ và nhân dân Ấn Độ dành cho người dân Tây Tạng. "
    Photo
    Phái Đoàn Liên minh Việt Nam Tibet với sự lãnh đạo của Ông Phuntsok Wangdu ( Soepa ) - Chủ Tịch và Ông Thupten Tenzin- Phó Chủ Tịch
    cùng Toàn Thể Thành Viên của Phong Trào tham dự Meeting, tuần hành, phát truyền đơn dương cao biểu ngữ . Chúng tôi thật xúc động khi các bạn
    trẻ, thanh niên học sinh, sinh viên Tây Tạng đã truyền nhau Lá Quốc Kỳ Tổ Quốc Việt Nam ( Cờ vàng 3 sọc đỏ ) .
    Có nhiều em quấn lên người, đeo sau lưng, che lên đầu, như một thông điệp gởi đến Cộng đồng nhân loại tình Đoàn kết của hai dân tộc Việt Nam
    và Tây Tạng . Tự Do, Nhân Quyền nhất định sẽ phải đến với hai nhân dân Tây Tạng và Việt Nam một ngày rất gần đây .
    Chúng ta thật sự nghẹn ngào xúc động pha lẫn hãnh diện khi nhìn thấy những Lá Cờ Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa " Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ " hiện diện tung bay trong cuộc Biểu Tình quy mô tại New Delhi, Ấn Độ ngaỳ hôm qua. Những cố gắng , nhiệt tâm và sáng kiến nhất là tinh thần YÊU NƯỚC của Chiến sỹ Nguyễn Thị Ngọc Hạnh , những Hy Sinh của Chị đã được ghi nhận nồng nhiệt . Sự hợp tác thiết tha của những người dân TIBET cùng chung một mục đích đòi lại TỰ TRỊ , NHÂN QUYỀN , TỰ DO với người Việt Quốc Gia chúng ta chắc chắn sẽ thắng lợi một ngaỳ không xa lắm . TỰ DO sẽ vang dội Hy Mã Lạp Sơn vang vọng đến Hoàng Trường Sa của Việt Nam thân yêu .

    A quick report from the " Viet Nam - Tibet Alliance Fighting for Freedom " about the Ceremony on January 30 ,2013 in New Delhi , India
    At the very early morning on January 30,2013 , a huge crowd of thousand and thousand people gathering at the Stadium Talkatora , New Delhi together joining the ceremony of " Tibet fighting for Freedom " .
    The ceremony is lead by the Premier of the excile Tibet - Dr. Lobsang Sangay and Mr.Pelpa Tsering - President of the India Parliament
    in excile and also the very special presence of Dr . Shri LK Advani , former Vice - Premier of India with many Leaders of different politic parties such as Shri , Priya Dutt , MP and Dr . UM Sudarsan Natchiappan , official represent Shri Hassan Khan party and National Representative .
    Thousand of people from the Non-government parties , different branches of the Tibet excile government are gathering together at the Stadium and at Talkatora . There are more than 5,000 people in which about 4,000 come from India , Nepal , Bhutan and about 1,000 supporters from Delhi assisting in this meeting . Thousand other people from all over come to join at the Talkatora Stadium .
    Mr. Shri L.K. Advani , Vice- Premier is the honor guest of this event said :
    " The political situation of Tibet will resolve somehow in the very near future and I guarantee that the people of Tibet will see the
    PEACE soon . I am also expressed my respect and pray to the Tibetans heroes who self-immolated for the ideal of Freedom . "
    Dr . Sikyong Lobsang Sangay , the Premier of Tibet also said :
    " Freedom for Tibet and the return of our Holy Dat Lai Lama is the hope of Tibet in our country as well as abroad . Tibet must be recognize and will get full support from all the organizations in the whole world . But we need immediately these supports from the Tibetan itself . "
    Along with his remarks , Dr. Sikyong said :
    " The growing up of this organization in the center of Tibet is a proof of Love and concern of the Tibet government ."
    Mr. Penpa Tsering , President of the excile Tibet Parliament said :
    " These events today will mark an historic event for the Fighting for Freedom in Tibet " .
    The members of the " Viet Nam - Tibet Alliance Fighting for Freedom " including its President , Mr. Phuntsok Wangdu ( Soepa ) and
    his Vice - President Mr. Thupten Tenzin and all the members of this organization , students walking in this parade with the Republic South Vietnamese Flag respectfully flying . Many of them having these Vietnamese flags on their necks , their chests ... to spread out a message to the world the closely supporting and friendships of these two countries always .
    Freedom and Humanity will get to Tibet and Viet Nam in a very near future days .
    Reported from New Delhi
    Rinzin Dolma
    Reporter of the Viet Nam - Tibet Alliance Fighting for Freedom
    January 30 ,2013
    Photo




VÀI LỜI CUỐI CHO BÁC SỸ TRƯƠNG THÌN


Bác sỹ Trương Thìn
Nguyễn Thu Trâm, 8406

Đã khá lâu tôi không nhắc đến tên của bác sỹ Trương Thìn trong các bài viết của tôi, bởi khi hai nhạc sỹ trẻ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình bị đưa ra tòa xét xử và kết án vào ngày 30 tháng 10 năm 2012, trong một bài viết để lên tiếng về sự việc đó, tôi đã đặt câu hỏi “Sao Không Xuống Đường?” trong đó tôi đã nêu đích danh các nhân sỹ trí thức, các dân biểu, nghị sỹ, các tu sĩ, các giáo sư đối kháng với chính phủ Việt Nam Cộng Hòa chuyên xuống đường biểu tình, chống đối… và tôi cũng đã hỏi Bác sỹ Trương Thìn và một số cựu sinh viên “cấp tiến” của miền Nam rằng sao các anh không xuống đường để đòi hỏi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trả tự do cho hai nhạc sỹ trẻ yêu nước, như các anh đã từng xuống đường, đã tuyệt thực để đòi hỏi chính phủ Việt Nam Cộng Hòa trả tự do cho những sinh viên cộng sản Dương Văn Đầy, Đỗ Hữu Bút, Nguyễn Ngọc Phương , Cao Thị Quế Hương, Huỳnh Tấn Mẫm… bị bắt vào ngày 10 tháng 3 năm 1970 khi cơ quan công lực đã có đủ bằng chứng rằng đó là những đoàn viên, đảng viên cộng sản, là cán bộ thành đoàn được mặt trận giải phóng cài cắm vào đội ngũ sinh viên học sinh để lèo lái tập thể sinh viên Sài Gòn tham gia vào nhiều hình thức đấu tranh chống chính quyền, phá rối hậu phương của Việt Nam Cộng Hòa… Rồi không lâu sau khi bài viết được đăng tải trên các báo mạng, thì từ Sài gòn một thân hữu của bác sỹ Trương Thìn đã gửi email cho tôi báo tin rằng hiện bác sỹ Trương Thìn đang bệnh rất nặng, có thể là những ngày cối đời và ông cũng hết sức ray rức về những việc làm của mình trong thời trai trẻ lạc lầm. Thân hữu của Bác sỹ Trương Thìn cũng mong tôi đừng nhắc lại chuyện quá khứ của ông và nhóm sinh viên do ông phụ trách nữa. Từ đó, tôi đã không còn nhắc gì đến chuyện buồn về những việc làm của một số nhân sỹ trí thức miền Nam và của nhóm sinh viên học sinh ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản đó cho đến nay.

Giờ đây, khi nghe tin bác sỹ Trương Thìn đã chết tôi lại đọc được nhiều bài báo lề đảng ca ngợi, táng dương ông hết lời thậm chí có một số bài viết còn vinh danh ông như một danh nhân lỗi lạc của dân tộc, mặc dù khi ông còn sống thì chính quyền cũng đâu có tin dùng ông cho xứng đáng với những công trạng ông đã có với đảng, với “bác” ngay khi ông đang là lãnh tụ của nhóm sinh viên chống chính thể Cộng Hòa ở miền Nam, mà nhà nước chỉ bố thí cho ông những công việc mang tính vô thưởng vô phạt, như một hình thức ngồi chơi xơi nước, bởi thực ra cộng sản chỉ lới dụng máu xương của ông và các đồng đội của ông thôi chứ chúng đâu có bao giờ đi tin dùng những kẻ mà từ khi sinh ra đã mang trong người dòng máu phản phúc như các ông, vì cộng sản cũng suy nghĩ được rằng chế độ Việt Nam Cộng Hòa vốn đã ban phát cho các ông quá nhiều ân huệ trong cuộc đời mà các ông còn phản trắc, còn chống nghịch được, còn ăn cháo đái bát được, thì với chế độ cộng sản sẽ tước đoạt hết tất cả mọi quyền tự do căn bản của con người thì những kẻ đã từng phản phúc như các ông rồi sẽ tạo phản, sẽ chống nghịch lại họ là chuyện làm sao tránh khỏi.

Điều đó đã từng xãy ra trong lich sử con người từ ngàn xưa đến nay rồi mà! Và trong chế độ cộng sản thì việc đó lại càng xảy ra nhiều hơn, vì cộng sản vốn là chúa tể vắt chanh bổ vỏ mà! Đến cả ông Võ Nguyên Giáp trước làm bộ trưởng quốc phòng, sau làm bộ trưởng đặt vòng ngừa thai, thì đối với bác sỹ Trương Thìn được nhà nước bổ nhiệm làm Phó Giám Đốc Sở Y Tế và Hội trưởng hội đông y thành phố, chuyên nghiên cứu về thuốc xuyên tâm liên thì cũng là lẽ thường.

Dù rằng nghĩa tử là nghĩa tận, nhắc đến những tội lỗi của một người đã chết là điều không nên, nhưng vì những việc làm của ông Trương Thìn và những sinh viên học sinh do ông phụ trách đã khiến cho miền Nam tự do rơi vào tay cộng sản, khiến cho đất nước Việt Nam đắm chìm trong tăm tối, khiến cho dân tộc Việt Nam điêu linh và đó đích thị là tội ác với quê hương, với dân tộc, với tiền nhân và với hồn thiên sông núi, cho nên nếu không một lần nhắc lại những tội ác đó e rằng chúng tôi cũng đắc tội với quê hương. Cho nên một lần nữa tôi lại viết về sinh viên y khoa Trương Thìn, về bác sỹ Trương Thìn thêm một lần cuối, rồi những đúng sai, những lầm lạc trong cuộc đời ông lịch sử sẽ phán xét, vì ta không thể chấp nhận để riêng cho báo chí lề phải viết về ông để chỉ ca ngợi, để tán dương ông, một con người trí thức mà đối với đất nước Việt Nam, với dân tộc Việt Nam ông đã phạm quá nhiều tội lỗi.

Nhiều người từng biết rằng bác sỹ Trương Thìn sinh ra và lớn lên ở Huế, học hết bậc trung học ở trường Trung Học Hàm Nghi ở Thành Nội Huế rồi đi học y khoa ở Sài gòn và trở thành lãnh tụ của sinh viên thân cộng ở Sài gòn. Nhưng đã có ai từng đặt câu hỏi rằng liệu bác sỹ Trương Thìn có vai trò gì trong cuộc thảm sát đồng bào Huế Mậu Thân 1968 và ông có cảm giác như thế nào khi những người người cộng sản đồng chí của ông đã thảm sát hàng ngàn đồng bào, đồng hương của ông một cách man rợ như thế trong biến cố tết Mậu Thân? Đã có ai đặc câu hỏi rằng tại sao một trí thức như sinh viên Trương Thìn lại có thể mù quáng đến mức tin cộng sản và theo cộng sản? Bởi nơi ông Trương Thìn sinh ra là làng Bao Vinh không xa thành phố Huế lắm, có một bến cảng được ví như là một Hội An của đất kinh kỳ, tức là nơi mà cư dân có điều kiện tiếp xúc, giao lưu với đủ nên văn hóa Đông-Tây thì sao mà ông Trương Thìn lại dễ dàng bị cộng sản lừa bịp đến vậy? Xưa nay cộng sản chủ yếu chỉ lợi dụng và lừa bịp thành phần dân chúng bần hàn và ít học thôi mà! Lạ quá!

Về việc sinh viên Trương Thìn chon học ngành y khoa cũng là chuyện lạ! Bởi lời tuyên thệ của sinh viên y khoa trong ngày tốt nghiệp nghe ra vô cùng nhân văn và cao cả như sau:

Trước đấng tối cao mà tôi tin tưởng,
Trước Apollon thần chữa bệnh, trước Æsculapius thần y học, trước thần Hygieia và Panacea, và trước sự chứng giám của tất cả các nam nữ thiên thần.

Trước di ảnh của y tổ Việt Nam và thế giới Hải Thượng Lãn Ông và Hippocrate.

Trước các thầy và các bạn đồng môn và nhất là trước lương tâm chức nghiệp của tôi, tôi xin tuyên bố sẽ đem hết sức lực và khả năng để làm trọn lời tuyên thệ và lời cam kết sau đây:

Tôi sẽ coi các thầy học của tôi ngang hàng với các bậc thân sinh ra tôi. Tôi sẽ chia sẻ với các vị đó của cải của tôi, và khi cần tôi sẽ đáp ứng những nhu cầu của các vị đó. Tôi sẽ coi con của thầy như anh em ruột thịt của tôi, và nếu họ muốn học nghề y thì tôi sẽ dạy cho họ mà không lấy tiền công và cũng không giấu nghề. Tôi sẽ truyền đạt cho họ những nguyên lý, những bài học truyền miệng và tất cả vốn hiểu biết của tôi cho các con tôi, các con của các thầy dạy tôi và cho tất cả các môn đệ cùng gắn bó bởi một lời cam kết và một lời thề đúng với Y luật mà không truyền cho một ai khác.

Tôi sẽ chỉ dẫn mọi chế độ có lợi cho người bệnh tùy theo khả năng và sự phán đoán của tôi, tôi sẽ tránh mọi điều xấu và bất công.

Tôi sẽ không trao thuốc độc cho bất kỳ ai, kể cả khi họ yêu cầu và cũng không tự mình gợi ý cho họ; cũng như vậy, tôi cũng sẽ không trao cho bất cứ người phụ nữ nào những thuốc gây sẩy thai.

Tôi suốt đời hành nghề trong sự vô tư và thân thiết.

Tôi sẽ không thực hiện những phẫu thuật mở bàng quang mà dành công việc đó cho những người chuyên.

Dù vào bất cứ nhà nào, tôi cũng chỉ vì lợi ích của người bệnh, tránh mọi hành vi xấu xa, cố ý và đồi bại nhất là tránh cám dỗ phụ nữ và thiếu niên tự do hay nô lệ.

Dù tôi có nhìn hoặc nghe thấy gì trong xã hội, trong và cả ngoài lúc hành nghề của tôi, tôi sẽ xin im lặng trước những điều không bao giờ cần để lộ ra và coi sự kín đáo trong trường hợp đó như một nghĩa vụ.
Tôi sẽ luôn coi nghề thày thuốc mà tôi đã chọn là một cơ hội để cứu người, giúp đời chứ không phải là một phương tiện thượng mại.

Nếu tôi làm trọn lời thề này và không có gì vi phạm tôi sẽ được hưởng một cuộc sống sung sướng và sẽ được hành nghề trong sự quý trọng mãi mãi của mọi người.

Nếu tôi vi phạm lời thề này hay tôi tự phản bội, thì tôi sẽ phải chịu một số phận khổ sở ngược lại.

Thật là cao cả thay những bác sỹ y khoa, bởi họ đã chọn nghề thầy thuốc như là chọn lựa một cơ hội để cứu người, giúp đời chứ không phải là một phương tiện thương mãi!

Nhưng thật lạ là nhiều sinh viên y khoa sài gòn của những năm 1960s lại là đoàn viên, đảng viên cộng sản, là những cơ sở của biệt động Sài gòn, họ không chỉ xuống đường kích động, đấu tranh chống chính quyền và phá hoại hậu phương của Việt Nam Cộng Hòa, mà trong biến cố Mậu Thân 1968 họ cũng là chỉ điểm cho những cuộc tấn công đẫm máu, những vụ thảm sát đồng bào, đồng chủng giữa những ngày Xuân tưởng như thanh bình đó. Tại sao những sinh viên y khoa lại không luyện rèn y đức, y nghiệp để cứu người mà chỉ toàn đi giết người như vậy? Lạ quá!

Và chắc nhiều người cũng biết rằng sau khi tốt nghiệp Đại Học Y Khoa Sài gòn, bác sỹ Trương Thìn cũng đã tham gia quân đội trong binh chủng Thủy Quân Lục Chiến – Một bác sỹ quân y cộng sản được đưa vào tùng sự trong binh chủng Thủy Quân Lục Chiến sát cộng. Lạ quá! Có lẽ ngành an ninh quân đội của Việt Nam Cộng Hòa không biết việc này chăng? Mỗi khi nhớ đến sự việc này, tôi không khỏi giật mình khi nghĩ rằng với ngần ấy thời gian phục vụ trong quân y của binh chủng Thủy Quân Lục Chiến, bác sỹ Trương Thìn đã làm gì khi phải điều trị cho hàng ngàn thương binh, bệnh binh Thủy Quân Lục Chiến? Có khi nào lý tưởng cộng sản trong trái tim ông lấn át cái lương tâm chức nghiệp của ông, khiến ông không còn nhớ đến lời thề Hippocrate mà trở thành một “dũng sỹ diệt Mỹ Ngụy” thì bác sỹ Trương Thìn chắc chắn sẽ trở thành anh giải phóng quân giết người có bằng cấp, nên không cần đến bom mìn súng đạn như Bảy Lốp hay những đặc công, những du kích khác…. Biết đâu chừng!

Vì vậy mà sau khi miền Nam bị hoàn toàn rơi vào tay cộng quân Bắc Việt thì cả triệu sỹ quan, hạ sỹ quan của QLVNCH phải bị tập trung cải tạo, trong số đó dễ có đến cả hàng ngàn sỹ quan quân y, trong khi đó cựu sỹ quan quân y Trương Thìn vẫn an nhiên tự tại ở Sài gòn, rồi được đảng và nhà nước bổ nhiệm chức phó giám đốc sở y tế thành phố HCM, viện trưởng viện y dược học thành phố HCM và vẫn tiếp tục sinh hoạt văn nghệ với nhóm những cựu sinh viên “Hát Cho Đồng Bào Tôi Nghe” thuở trước, với cả bác sỹ chính trị Huỳnh Tấn Mẫm nữa.

Tôi không biết, nhưng một số bè bạn thì rỉ tai nhau rằng bác sỹ quân y Trương Thìn đã vì nuốt lời thề Hippocrate trong thời gian phục vụ trong binh chủng Thủy Quân Lục Chiến của QLVNCH, nên cuối đời ông phải khổ đau bệnh tật như vậy lại không có một mụn con trai để nối dõi tông đường cho dòng họ Trương, tức là Trương Thìn đã “vô hậu kế đợi”. Tôi không biết, nhưng một số bạn bè khác cũng rỉ tai nhau rằng bác sỹ Huỳnh Tấn Mẫm cũng vậy, cũng vô hậu kế đợi, rằng vợ chồng Tấn Mẫm chỉ sinh được một mụn con trai nhưng lại bị thiểu năng trí tuệ. Tôi không biết, nhưng bạn bè rỉ tai nhau rằng hai tên đồ tể máu lạnh của Mậu Thân 1968 ở Huế Hoàng Phủ Ngọc Tường và Lâm Thị Mỹ Dạ cũng vô hậu kế đợi, chỉ sinh được 3 "con vị giời" thôi. Nhiều người cho rằng ấy là cái phúc cho dân tộc Việt bởi những kẻ ác nhân thất đức đã bị tuyệt tự chứ không còn truyền tôn nối tử để tàn hại quê hương được nữa...

“Thiên võng khôi khôi sơ nhi bất lậu”: Lưới Trời lồng lộng nhưng có ai thoát được đâu! Những kẻ ăn cơm quốc gia, thờ ma cộng sản để mang lại tang thương cho đất nước để tàn hại giống nòi thì rồi cũng sẽ như Trương Thìn, Huỳnh Tấn Mẫm và Hoàng Phủ Ngọc Tường mà thôi.

Ngày 20 tháng 01 năm 2013

Nguyễn Thu Trâm, 8406



NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN

Tuổi 20

Lời yêu cầu của tác giả :
"Nếu bạn ở nước ngoài, không cần giấy phép tác quyền hãy phiên dịch bài viết này, người viết chỉ xin bạn đừng sửa hoặc thêm bớt và gửi cho Chính phủ, Thủ tướng, Tổng thống, Thượng nghị sĩ, Dân biểu, Chính quyền địa phương nơi bạn đang sống. Hãy cất lên tiếng nói của tuổi trẻ Việt Nam. Một tiếng nói không ai nghe, nhưng hằng ngàn, trăm ngàn, và hằng triệu người cùng nói, nhân loại sẽ nghe".
NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN
Bao năm rồi không còn nhớ, nhưng quê hương tôi cứ mỗi độ xuân về thì cụ đồ râu tóc bạc phơ ngồi viết câu đối đỏ bên đường nay đã vắng bóng, thay vào đó người ta trơ trẽn, đem ra treo đầy đường, vẽ đầy phố những khẩu hiệu tuyên truyền mà chẳng ai thèm để ý: “Mừng Xuân, mừng đảng quang vinh.”

Những năm trước họ còn kệch cỡm vô học đến độ dám để cả đảng đứng trên mùa xuân của đất trời, dân tộc. Năm nay, những đỉnh cao sở thú học làm người đôi chút đã biết đưa xuân lên hàng đầu, nhưng cũng chỉ đến đó thôi, trình độ văn hoá bổ túc công nông cả mà. Chẳng may phải sống trong môi trường ô nhiễm cực kỳ của cái gọi là cnxh. Chẳng may mỗi khi ra đường phải nhìn thấy khắp nơi cờ đỏ búa liềm và một ngôi sao vàng chìm ngập trong biển máu của mầu cờ đỏ. Chẳng may cứ mỗi khi mở TV lại thấy xuất hiện những khuôn mặt no căng béo mỡ, húp híp mắt mở không ra của các Uỷ viên Bộ chính trị, của ngài Thủ tướng “Vinashin”. Ôi tuổi trẻ Việt Nam, chúng tôi bị đầu độc, nhồi nhét trong gần 70 năm nay nơi ao tù xhcn, biết bao giờ chúng tôi mới bơi được ra biển khơi đây?
Trong đêm giao thừa 2012, khai bút đầu năm, trước tiên tôi xin cám ơn nhân loại, và đặc biệt cám ơn những người đã sáng tạo ra hệ thống Internet nhờ đó mà thế hệ trẻ Việt Nam không còn bị giam giữ trong ngục tù ngu dốt của đảng csVN nữa. Cám ơn Bill Gates, Steve Jobs nhờ quý vị mà ngày hôm nay chúng tôi thênh thang lướt mạng ngay trước mũi bọn công an. Những bức màn tre, màn sắt trước đây giam giữ cha anh chúng tôi bây giờ chỉ là trò cười cho thế hệ @. Khi những hàng rào ngăn cấm tư tưởng con người bị phá bỏ bằng công nghệ thông tin, khi những bức tường lửa (firewall) trở thành bất lực trước khát vọng tự do, đấy là lúc dân chủ khai sinh. Tuổi trẻ Việt Nam sẽ đồng khởi vùng lên để trả lại tên đường TỰ DO, chúng tôi sẽ nam kỳ khởi nghĩa để đem lại CÔNG LÝ, cái gì của Cesar hãy trả lại cho Cesar.
Chúng con xin cám ơn cha mẹ đã cho con khối óc chắp cánh bay lên những vì sao cao nhất, và nhận thức được sự giẫy chết của cnxh thay vì chủ nghĩa tư bản như người ta nói. Cha mẹ đã dậy chúng con biết thế nào là dân chủ thực sự khi cho phép chúng con nói lên những điều khiến cha mẹ lo nhiều, sợ hãi nhiều, cha mẹ không bịt miệng chúng con và bắt chúng con phải suy nghĩ một chiều như đảng vẫn làm. Chúng con biết tóc cha mẹ đang bạc đi vì sợ hãi để cho tuổi xanh chúng con vươn lên dưới ánh mặt trời. Xin cha mẹ yên tâm, nếu một mai con phải vào tù thì chế độ hôm nay cũng sẽ chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa để giam giữ con, bạn bè, và anh chị em chúng con sẽ hàng hàng lớp lớp như thác đổ triều dâng phá đi khung cửa ngục tù, và ngày đó cũng không xa.
Tại Việt Nam hôm nay làm gì có tự do, chỉ có nhà tù lớn hay nhà tù nhỏ mà thôi. Sợ hãi chính là tên cai tù nguy hiểm nhất cho mỗi người chúng ta, nhưng khi vượt qua được nỗi sợ hãi thì chính là lúc kẻ thù của chúng ta lo sợ. Con không còn sợ nữa, bạn bè con không còn sợ nữa, chúng con đang tỉnh thức sau đêm dài u mê. Bây giờ là lúc đảng csVN sợ hãi, chính vì sợ hãi nên chúng ra tay bắt bớ giam cầm bất cứ ai, như con chó điên cắn càn trước khi nhận viên đạn thi ân và bị vất xuống cống. Các đỉnh cao Bắc bộ phủ cứ bắt hết đi, nhớ mà giữ Bùi Thị Minh Hằng thêm vài chục năm nữa, cho cái gan dũng khí của cô ta phải héo hon trong lao tù – Hãy giam Cù Huy Hà Vũ cho đến ngày mọt gông – Hãy bịt miệng Linh mục Nguyễn Văn Lý cho đến khi không còn hơi thở để cả thế giới thêm ghê tởm cái chế độ – Hãy cô lập Hoà thượng Thích Quảng Độ để cho nhân loại biết thế nào là tự do tôn giáo tại Việt Nam – Trí thức như Trần Huỳnh Duy Thức là cái gai đâm vào mắt đảng hãy nhổ tận gốc, diệt tận ngọn – Và hằng ngàn tiếng nói bất khuất khác đang bị đảng cô lập! Nhà báo Hoàng Khương là kẻ bôi bác cách mạng chưa kể tội cả gan gài bẫy công an đảng, cần phải biệt giam.
Đêm giao thừa năm nay, hoà cùng niềm vui xuân của dân tộc, qua mạng Internet, qua Dân Làm Báo tôi đã thấy ngọn lửa sấm sét từ nòng súng của anh hùng Đoàn Văn Vươn, những phát súng, những viên đạn, những quả mìn tự chế bằng uất hận đã làm rung chuyển thành trì xhcn. Tôi đã thấy từ đầu que diêm uất hận của mỗi người dân Việt bay lên màn đêm góp lại cùng nhau thành đám cháy rừng quét sạch cái đảng bán nước, hại dân. Hãy nhóm lên hằng triệu que diêm khác, súng hãy nổ khắp nơi, một cánh chim không thể nào bay xa được, cả triệu cánh chim chúng ta sẽ đủ sức quét đảng cộng sản “Hèn với giặc, ác với dân” này ra biển Đông.
Trong quá khứ, đảng đã đẻ ra một anh hùng Lê Văn Tám giả tạo lịch sử sẽ phán xét, nhưng trong hiện tại đảng đang tạo ra những Thánh tử đạo cho đất nước oai hùng, bắt thêm nữa đi, nhốt cho chật nhà tù, tuổi trẻ chúng tôi cần thần tượng để tôn thờ. Hỡi bạn bè yêu thương của tôi, hỡi tuổi trẻ kiêu hùng Việt Nam, hỡi những ai không còn sợ hãi nữa, tôi cảm phục vô cùng khi hằng tuần thấy các bạn rủ nhau với laptop bên cạnh và đọc Dân Làm Báo trước mũi bọn công an nguỵ quyền cộng sản. Tôi ngưỡng mộ vô cùng khi các bạn dõng dạc đọc tuyên ngôn Hoàng Sa, Trường Sa ngay giữa thủ đô Hà Nội, xin cho tôi được ngả mũ kính phục tất cả. Các bạn là Việt Nam và Việt Nam là các bạn. Tôi xin cúi đầu trước lòng dũng cảm của chị Trần Thị Nga và cháu bé còn trên tay mẹ đi biểu tình chống Trung Quốc, chị oai hùng gấp vạn lần Nguyễn Chí Vịnh, Phùng Quang Thanh.
Hỡi đám công an ngu dốt, mặt mày vênh váo ngồi thành từng nhóm với điện đàm quấn trong những tờ báo, có gì đâu sợ hãi mà phải dấu diếm, chỉ cần nhìn cái khuôn mặt lấm la lấm lét như chó ăn vụng bột các ông đã tự giới thiệu mình là ai rồi. Không cần phải đem máy phá sóng đến để ngăn ngừa chúng tôi dùng điện thoại liên lạc rủ nhau đi biểu tình, qua Internet chúng tôi đang gửi thông điệp cho cả nước, cho cả thế giới là tuổi trẻ Việt Nam đang đứng lên và chúng tôi sẽ là sóng thần quét sạch chế độ cộng sản Việt Nam. Chúng tôi hiên ngang làm việc đó ngay trước mũi các ông đấy, mở mắt ra, thông minh một chút cho vợ con đỡ tủi thân.
Các ông dùng bộ đàm tầm sóng không quá vài cây số để liên lạc, xin chỉ thị, chúng tôi xử dụng iPhone, iPad gửi thông điệp đi toàn cầu qua vệ tinh. Chúng tôi đọc báo phản động ngay trước mũi các ông, nhiều khi còn dễ hơn đọc ở nhà vì sợ cha mẹ không cho. Các ông lù lù ngoài ánh sáng, khệnh khạng coi trời bằng vung, chúng tôi âm thầm làm giòng nước ngầm xoáy đổ chế độ, đố các ông giữ được nước trong lòng bàn tay. Các ông mù quáng bảo vệ một chế độ giẫy chết, chúng tôi nhìn xa trông rộng hướng về một ngày mai đất nước không còn cộng sản. Các ông ăn lương của dân chúng nhưng quay lại cắn chủ, chúng tôi được cha mẹ nuôi và dậy cho đâu là bạn đâu là thù. Các ông là Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, chúng tôi là Quang Trung, Trần Hưng Đạo, Bà Triệu, Hai Bà Trưng. Các ông quỳ lạy trước bá quyền Đại hãn, chúng tôi chuẩn bị ống đồng cho con cháu Tôn Sĩ Nghị. Các ông cắn cỏ ngậm rơm xin gắn thêm một sao vào cờ Trung Quốc, chúng tôi sẽ quét sạch những sao trên mầu cờ đỏ. Các ông ức hiếp dân, tịch thu nhà cửa đất đai, đào mồ mả gia tiên, chúng tôi nổ súng ở Tiên Lãng, đặt bom nhà Đại tá công an tại Thái Nguyên. Các ông ở nhà cao cửa rộng, con cái đi xe hơi vênh váo cập kè chân dài cổ cao, chúng tôi là hằng triệu triệu xe gắn máy, đi bộ có, chen chúc trên xe buýt có và chúng tôi đông như ong như kiến… tất cả đang hướng về các ông cho ngày phán xét. Các ông ngu đần tin là đảng muôn năm, chúng tôi sáng suốt tin là DÂN VẠN ĐẠI. Các ông là thuyền, là Vinashin, Vinalines, chúng tôi là sóng và sóng đã đánh chìm thuyền. Các ông tình nguyện làm khuyển mã cho 14 con khỉ đột, chúng tôi là con cái của 90 triệu dân. Các ông nhìn trước mắt “còn đảng, còn mình” hoặc trung với đảng trước cả hiếu với dân, chúng tôi nhìn lâu dài, đất nước quê hương là muôn năm muôn đời và đảng là một bọn thảo khấu cướp ngày không hơn không kém. Các ông là những con lừa bị che mắt chỉ thấy một hướng, chúng tôi là cánh hạc bay trên trời cao nhìn thấy năm châu bốn bể. Hãy tỉnh thức trước khi chúng tôi phải hành động, hãy đứng về chính nghĩa thay vì bạo quyền, hãy trả thẻ đảng và về với nhân dân. Khi sóng nổi, khi bão đến chớ có dại dột mà chống lại ý trời và lòng dân. Hãy dẹp ngay đám dân phòng vô học, thất nghiệp, đeo băng đỏ ngang tay. Bọn cỏ đuôi chó đó chỉ khiến chúng tôi khinh bỉ chế độ và nuôi căm hờn dâng cao mà thôi. Một cú đấm vào mặt người dân, một điếu thuốc ngậm miệng, ngạo mạn của tên dân phòng già sắp chết hùng hổ trên cung Thánh nhà thờ Thái Hà sẽ được trả lời bằng trăm bài viết trên Dân Làm Báo với hằng triệu người khắp thế giới xem và họ sẽ chuyển tin đến hằng triệu người khác. Chúng tôi liệu có thông minh hơn các ông không, hỡi những đỉnh cao trí tuệ. Các ông theo ý đảng, chúng tôi vâng ý trời toại lòng dân. Các ông là thiểu số, chúng tôi là toàn dân.
Tuổi trẻ chúng tôi bị che mắt bằng khăn quàng đỏ đã bao nhiêu năm rồi, chúng tôi bị tẩy não bằng một chủ nghĩa ngoại lai đã và đang bị cả nhân loại ném vào sọt rác. Chúng tôi bị bắt phải ca ngợi một xác chết, vâng nếu đêm qua em mơ gặp bác Hồ thì sáng nay, ngày mùng một Tết 2012 xin cho chúng tôi được đồng ca bài hát ân tình “Làm sao giết được người trong mộng”. Đừng ảo tưởng mà bắt 90 triệu người sống phải tôn thờ một xác chết! Một nhạc sĩ gia nô nào đó viết: “Đảng đã cho ta một mùa xuân…” và nhiều bạn trẻ chúng tôi phải công nhận là bài hát này đã trở thành một liều thuốc sổ công hiệu nhất cho những ai bị táo bón, cứ nghe đến thì trong cơ thể chỗ nào có đường thoát là mọi thứ trong người đều tuôn ra như ba giòng thác cách mạng không cách nào kềm hãm được. Gía mà đảng đừng mộng mơ cao làm chính trị, thay vào đó đi bán thuốc sơn đông, cao hổ cốt, thuốc trị táo bón thì lời to. Năm mới, nói chuyện xuân, cho phép tôi được chia xẻ cùng các bạn những mùa xuân tù ngục “Gulag” mà đảng đã cho chúng ta và mỗi người hãy tự suy nghĩ xem liệu có còn ai muốn những mùa xuân kinh hoàng đó không? Mùa xuân CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT.
Chế độ csVN có thể che dấu những tội ác tầy trời của họ qua sự kiểm soát chặt chẽ báo chí, thông tin và tuyên truyền. Nhưng họ không thể nào che nổi ánh sáng mặt trời mang tên lịch sử. Xin mời các bạn trẻ hãy vào Google và đánh hàng chữ cải cách ruộng đất các bạn sẽ thấy đảng quang vinh như thế nào trong việc chôn sống đồng loại. Hitler, nhà độc tài Đức Quốc Xã đi vào lịch sử là tên đồ tể của nhân loại, nhưng Hitler chỉ giết người Do thái chứ hắn không giết người cùng chủng tộc. Bác Hồ noi gương bác Mao quay về giết ngay chính đồng loại, dậy con đấu tố cha mẹ, bắt người làm công đem chủ ra chôn sống, thậm chí giết chính những người đã giúp đỡ, nuôi nấng, che dấu mình khi còn hoạt động trong bí mật như câu chuyện bà Nguyễn Thị Năm. Cho đến nay, vẫn chưa có con số chính thức nào cho biết có bao nhiêu nạn nhân bị đấu tố và chôn sống trong cuộc cách mạng cải cách ruộng đất ô nhục này, nhưng ước lượng không dưới 250,000 người, khi mà dân số miền bắc vào thời điểm đó chỉ 16 triệu người. Ông Hồ quả là vĩ đại hơn Hitler trong thành tích giết người đồng chủng!
Ngày hôm nay, chính quyền Cambodia và Toà án quốc tế đem ra xử bè lũ Pol Pot với tội danh diệt chủng. Trong khi đó, đảng csVN vẫn tiếp tục cưỡng bức cả nước phải thờ cái xác chết Hồ Chí Minh. Vâng, lịch sử cũng ghi là ông Hồ đã khóc và xin lỗi toàn dân về sai lầm của một số cán bộ trong khi thi hành chính sách ccrđ. Có thế thôi sao, trên dưới ¼ triệu người chết đưa đến hằng triệu gia đình tan nát và chỉ một lời xin lỗi của lãnh tụ là xoá đi tất cả! Ôi mùa xuân tuyệt vời đảng đã cho ta! Ôi sinh mạng người Việt dưới chế độ xhcn rẻ hơn cả bèo, hơn một phần tư triệu xác chết đổi lấy vài giọt nước mắt cá sấu của tên già đồ tể.
Mùa xuân TRĂM HOA ĐUA NỞ. Không la hét đấu tố ồn ào như ccrđ, lần này bác và đảng thâm hiểm, mưu mô và quỷ quyệt hơn rất nhiều. Hãy khuyến khích cho trăm hoa đua nở cho trăm nhà lên tiếng. Từ đó, một Trần Dần xuất hiện, “Tôi đi không thấy phố không thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên mầu cờ đỏ”, cứ thế hằng trăm văn nghệ sĩ ưu tú của miền bắc lần lượt xếp hàng vào trại cải tạo, để học tâp để thấm được thế nào là “mưa sa trên mầu cờ đỏ”. Đảng đã bước đầu thành công trong chiến dịch triệt hạ tư tưởng con người.
Những cha ông chúng tôi ở miền bắc vào thăm gia đình sau năm 1975 kể lại cuộc sống sau mức màn sắt là mọi người sợ hãi, nghi kỵ lẫn nhau, gia đình có làm thịt một con gà cũng phải đóng kín cửa và chôn dấu lông gà nếu không muốn bị hàng xóm tố cáo. Ngồi tròn mắt nghe các cụ kể chuyện mà người tôi nổi cả da gà và từ đó tôi mới nhận thức được không phải chỉ có riêng miền nam khổ cực trong 37 năm qua đâu, mà người dân miền bắc đã phải cắn răng chịu đựng gần 70 năm nay rồi.
Thành quả lớn nhất mà đảng đã đạt được trong chiến dịch trăm hoa đua nở này là tạo ra một sự phân hoá, nghi kỵ, bất tín giữa người dân với nhau. Khi dân chúng không còn ai tin ai thì họ sẽ không còn sức kháng cự nữa và họ sẽ bị đảng “thuần thục”, xin lỗi khi phải dùng từ “thuần thục” là ngôn ngữ chỉ dùng cho loài vật được người huấn luyện, tôi chỉ mượn hai chữ này từ cửa miệng ông Đại tá, Đỗ Hữu Ca, Giám đốc công an Hải phòng vừa phát biểu về vụ anh Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng đã dùng súng bắn vào công an, bộ đội khi đám thảo khấu bu đến cưỡng đoạt đất đai mà mồ hôi và nước mắt của anh Vươn và gia đình đã đổ ra trong hằng chục năm qua để chiến đấu với biển với sóng. Viên Đại tá công an nói: “Khi chúng tôi cưỡng chế, người dân nơi đây rất đồng tình. Tuy nhiên vụ việc có cái dở đó là tổ công tác khá chủ quan, không lường hết được các tình huống. Từ sau hòa bình đến nay, người dân Tiên Lãng khá thuần nên huyện nghĩ rằng không có việc chống đối như thế”.
70 năm tư duy người cộng sản có khác gì đâu, họ vẫn xem dân không phải là người mà chỉ cần thuần hoá như những đàn súc vật không hơn không kém. Đảng đã cho ta gần 70 mùa xuân “khá thuần” cho nên khi những anh chị em ngư dân của chúng ta bị Trung Quốc đem tầu hải giám xâm phạm lãnh hải, bắt cóc đòi tiền chuộc và giết hại, đa số chỉ biết lặng câm khi đọc trên báo hoặc nghe những người phát ngôn của chính phủ gọi là “tầu lạ”. Đảng đã thuần hoá chúng ta giống như những con đà điểu chỉ biết vùi đầu trong cát khi gập giông bão. Đảng hèn hạ không dám đối đầu với bọn bá quyền Trung Quốc thì cũng hiểu đươc, nhưng cả 90 triệu người trong nước đều im lặng trước lối giải thích “lạ” về “tầu lạ” thì không thể nào không khen cuộc cách mạng xhcnVN đã thành công trong mức độ thuần hoá con người như thế nào? Đảng đã thuần hoá người dân để mọi người chấp nhận những sự “phi lý” từ nay trở thành “có lý”, đảng thành lập Dân quân biển để cùng nhau bảo vệ khi bị tầu lạ quấy rối, thế thì lực lượng hải quân, không quân với tầu ngầm Kilo và máy bay hiện đại để làm gì?
Đảng dùng ống đu đủ thổi vào hậu môn của những Hiệp sĩ đường phố ở Bình Dương và lợi dụng nhiệt huyết của họ để chống tội phạm, trong khi đó thì sử dụng công an đi hiếp dân, bắt chẹn, ăn hối lộ. Quân đội nhân dân thì lo xây sân golf trong phi trường, đi làm kinh tế thậm chí mở nhà nghỉ, khách sạn, phòng massage nuôi béo bọn tướng tá. Công an thì nay bẻ cổ dân, mai giải toả nhà, đi đến đâu ngửa tay xin tiền đến đó. Công chức phường khóm thì hậm hoẹ khó dễ cho đến khi lòi ra phong bì.
Ôi những mùa xuân vắng bóng công lý đảng đã cho ta! Mùa xuân nào cũng chỉ ở cùng chúng ta vài ba tháng, nhưng mùa xuân của trăm hoa đua nở, trăm nhà lên tiếng đã bắt chúng ta phải ngậm miệng đến gần 70 năm qua. Độc lập ở đâu khi mà mảnh đất quê hương đang bị người nước lạ hằng ngày đào phá bauxite, độc lập chỗ nào khi lòng dân sôi sục vì biển đảo bị chiếm đoạt bởi một lũ lạ người lạ ngợm, nói thẳng ra là bè lũ Đại hán Trung Quốc, ấy thế mà viên chức cao cấp của Bộ Ngoại Giao Việt Nam lại nói rằng “Yêu cho roi, cho vọt”, yêu kiểu đó thì tại sao quân đội nhân dân Việt Nam lại không dám “yêu lại” nhỉ? Hải quân Việt Nam Cộng Hoà họ có sợ đâu? Hay chính sách của đảng cs bây giờ là độc lập bằng miệng còn đất đai thì cứ từ từ bán, chẳng ma nào biết.
Bọn Trung Quốc đã ở khắp đất nước rồi đó, chúng có mặt ở cao nguyên, chúng nằm ngay Lâm Đồng, chúng ngồi chồm hổm trong Bộ Chính Trị. Hàng hoá made in China ngự trị từ Mống Cái đến Cà Mâu, phim Tầu chiếu hết bộ này qua bộ khác trên TV do nhà nước kiểm soát. Có độc lập không khi đảng bắt những em bé gái mặc quần áo tầu đứng dưới trời giá lạnh cầm cờ sáu sao đón quan Thái Thú Tập Cẩn Bình? Tự do theo nghĩa nào mà người dân chỉ mới nói đến hai tiếng thân yêu Hoàng Sa và Trường Sa là đủ để công an đạp vào mặt, bắt bỏ tù, lôi kéo trên đường phố như súc vật. Tự do đâu mà Điếu Cày, người đã từng phục vụ chế độ trong hàng ngũ quân đội nhân dân bị giam quá hạn tù và cho đến nay vợ con vẫn không biết sống hay chết! Ấy thế mà bà Giáo sư, Phó Chủ tịch nước người có nhan sắc làm nhục tất cả phụ nữ Việt Nam lại còn nhe hàm răng vẩu cho rằng đất nước ta dân chủ gấp vạn lần bọn tư bản giẫy chết.
Liêm sỉ là điều không bao giờ có ở bọn đứng đầu nguỵ quyền cộng sản Việt Nam. Tự do ở chỗ nào mà cả nước có 700 nhật báo, tuần báo, đài phát thanh, đài truyền hình và tất cả đều nằm trong tay đảng? Cái thứ tự do trong tù ngục, tự do giữa bốn bức tường giam, tự do được kiểm soát bởi bọn cai ngục. Hạnh phúc, có thật là chúng ta được hạnh phúc không? Còn tùy theo cái nhìn của mỗi người, nhưng tại sao chúng ta không hỏi Trịnh Kim Tiến về mảnh khăn tang chị quàng trên đầu bên di ảnh người cha ông Trịnh Xuân Tùng đã bị tên Trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết, chxhcnVN quả là ưu việt, công an đánh chết người chỉ bị tuyên án 4 năm (tôi dùng chữ chỉ ở đây có nghĩa là tên Ninh rất có nhiều cơ hội được giảm án sau một hai tháng tù, và được tha sau một năm vì có hành vi tốt) chưa biết chừng hắn sẽ được âm thầm chuyển công tác về một địa phương khác với chức vụ cao hơn, những tên đao phủ như Nguyễn Văn Ninh là vốn quý của đảng! Muốn biết rõ hơn nữa, hãy hỏi chị Thanh Tuyền và câu chuyện đau thương về người chồng bị giết chết ngay trong đồn công an Bình Dương.
Hạnh phúc hay không cứ nhìn vào gia đình nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn và nữ anh thư đất Việt Huỳnh Thục Vy, họ chỉ có một tội là dám viết lên sự thật và đảng thì chỉ thích nói dối quanh co. Tôi không thể nào quên được hình ảnh chị Trần Thị Nga tay bồng con nhỏ đi biểu tình chống Trung Quốc và cái đảng hèn hạ này đã nhanh chóng xù lông nhe nanh vuốt, đưa công an đến khoá trái cửa nhà chị Nga, chúng nhốt người ngay tại nhà như nhốt con vật trong sở thú. Hạnh phúc như thế nào khi người vợ anh Đoàn Văn Vươn ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng nghẹn ngào trong nước mắt “Gia đình tôi năm nay không có Tết” vì nhà cửa đã bị chính quyền địa phương giật sập. Hạnh phúc trên vành khăn tang đảng đã đem lại mùa xuân cho Trịnh Kim Tiến & Thanh Tuyền, một mùa xuân uất nghẹn vắng cha mất chồng. Hạnh phúc được sống cảnh màn trời chiếu đất, đảng đã mang lại mùa xuân cho gia đình người kỹ sư Đoàn Văn Vươn.
Hạnh phúc trong bốn bức tường lao lý là quà của đảng gửi cho Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Lý. Hạnh phúc được tự nhiên vào trại phục hồi nhân phẩm hai năm không cần ra toà đảng đã tặng cho Bùi Thị Minh Hằng. Những hạnh phúc đắng như thuốc bắc và cay gấp vạn lần ớt hiểm.
Ôi dân tộc tôi và những uất hận của 70 mùa xuân đảng đã đem về! Mùa xuân MẬU THÂN 1968. Lịch sử Việt Nam sẽ không thể nào quên mùa xuân tang tóc 1968. Chúng tôi được nhồi nhét tại học đường về nhà thơ vĩ đại Hồ Chí Minh, khi nghe thầy cô chính trị khen thơ đầy mùi nước mắm con thuyền Nghệ An của ông cả bọn chúng tôi chỉ biết nhìn nhau với ánh mắt cười đểu. Nhưng khi nghe thế hệ cha anh và đặc biệt là mấy bác người Huế bạn của ba mẹ tôi kể về biến cố Tết Mậu Thân 1968 tại Huế và các tỉnh thành miền nam. Kể về hình ảnh những sinh viên dưới chế độ Việt Nam Cộng Hoà như Nguyễn Đắc Xuân, anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan đi theo cách mạng và quay về đeo súng chạy trên đường phố Huế giết người không gớm tay (theo tôi, những tên này cần phải đem ra Toà án Quốc tế Nuremberg để xử như bè lũ Pol Pot). Nhưng có lẽ tên tội phạm lớn nhất của đất nước Việt Nam sẽ không ai khác hơn là nhà thơ và đồng thời là cái xác chết ở Ba Đình hôm nay. Hy vọng lịch sử sẽ công minh và chắc chắn sẽ phải là như thế thôi.
Năm 1968, ông Hồ đã gửi đi mệnh lệnh giết người qua đài phát thanh Hà Nội với bốn câu thơ: “Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua, Thắng trận tin vui khắp nước nhà, Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ.Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta!”Lịch sử văn chương thế giới chưa có bài thơ nào mà lại giết nhiều người như thơ ông Hồ. Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy uất nghẹn, đó là mùa xuân 1968 khăn tang phủ trùm trên một nửa đất nước. Hãy tạm cất trái tim vào ngăn kéo vài giây và thử đếm xem số nạn nhân bị quân Mỹ thảm sát ở Mỹ Lai so với thành quả đảng csVN giết người năm Mậu Thân 1968, Mỹ Lai sẽ chẳng thể nào so sánh bằng và đó là sự thật.
Hơn 5,000 người dân Huế đã bị vùi dập trong những ngôi mộ tập thể, tiếng khóc vang tận trời xanh. Năm 1968 đã mở màn cho cả thế giới thấy một hình ảnh thật của bộ đội cụ Hồ chân đi dép râu, đầu đội nón tai bèo điên cuồng lùng diệt những người họ đi giải phóng, và giải phóng thật sự cho họ về thế giới bên kia. Nói cho công bằng thì bộ đội miền bắc vào đánh miền nam năm Mậu Thân 1968 cũng tử trận với một con số cực kỳ cao, chiến thắng đã không đứng về phía kẻ xâm lăng nhưng vết thương hằn mãi trong lòng dân tộc.
Đêm 28 Tết mới đây, tôi cùng bạn bè đi chợ hoa trên đường Nguyễn Huệ, Sàigòn và tôi không khỏi uất hận khi thấy xuất hiện trên đường phố những bảng tuyên truyền về chiến thắng Mậu Xuân 44 năm trước. Cho đến nay, 2012 đảng vẫn còn say men trong tiệc máu đồng loại, tại sao đảng lại không kỷ niệm cuộc đại cách mạng cải cách ruộng đất nhỉ? Trưng bầy những biểu ngữ ca ngợi chiến thắng Mậu Thân cho chúng ta thấy rất rõ ràng là đảng chưa bao giờ đứng về phía nhân dân cả. Bất cứ người Việt có tâm hồn nào ở hai miền bắc và nam nếu còn lương tâm chắc sẽ phải hổ thẹn về thành tích Mậu Thân, anh em cùng cha cùng mẹ, cùng máu đỏ da vàng giết nhau.
Tôi được biết qua tìm hiểu, tại Hoa Kỳ sau trận nội chiến Bắc Nam người Mỹ đã chôn chiến sĩ hai miền chung một nghĩa trang Arlington xoá đi hận thù, quên đi quá khứ. Tại Việt Nam cái đảng cầm thú 44 năm sau Tết Mậu Thân vẫn còn hô hào chiến thắng người miền bắc giết người miền nam và nghĩa trang Quân đội Biên Hoà của chế độ Việt Nam Công Hoà vẫn còn trong hoang phế, với hình ảnh trên bia mộ người đã khuất bị đục mắt, đục tên. Cầm thú cũng chưa bao giờ thù xác chết và việt cộng còn cao hơn cả cầm thú trên ý nghĩa này.
Máu anh em hai miền đã thấm vào đất Mẹ, xương đã khô trên đồi quê hương. Nhưng cho đến ngày hôm nay giải khăn tang vẫn còn trắng xoá trên đầu Trịnh Kim Tiến & Thanh Tuyền và nước mắt vẫn còn tuôn trong hằng ngàn trại tù cải tạo khắp nơi trên cả nước cùng thân nhân và gia đình họ. Tội ác diệt chủng.
Mùa xuân GIAN DỐI 1976. Ngày 30/4/1975 khi những chiếc xe tăng Nga và các anh bộ đội chân dép râu dẫm nát đời son trẻ, nón tai bèo che khuất nẻo tương lai tiến vào thành phố Sàigòn niềm vui đâu chưa thấy, chỉ nửa tháng sau một thông báo ngắn gọn của Uỷ ban Quân quản được ký bởi tên Đại tá công an Cao Đăng Chiếm kêu gọi các sĩ quan, binh sĩ, nhân viên chế độ VNCH đi trình diện học tập cải tạo 3 ngày, 10 ngày, hoặc một tháng tuỳ theo cấp bậc và chức vụ. Người miền nam chưa bao giờ sống và hiểu cộng sản cả, gần một triệu thành viên quân cán chính VNCH đã ra trình diện và cái 10 ngày đã trở thành 10 năm hoặc hơn thế nữa, chưa kể nhiều người đã chết trong tù. Đây là vết nhơ lịch sử, là sự gian dối vĩ đại nhất mà không một chính quyền có lương tâm và đạo đức nào làm. Nhưng đây cũng là đạo đức thật của Hồ Chí Minh. Đất nước Việt Nam sau 37 năm đến nay vẫn còn anh em bắc nam hận thù nhau cũng chỉ vì vậy.
Mẹ tôi kể, một người bà con bên ngoại gia đình ở bắc vào nam thăm và được biết bố tôi phải đi học cải tạo, người dì ngoài bắc đã khóc thật to giữa nhà và nói: – “Sao bố mày dại thế, tin được chúng nó à. Tao ở ngoài đó năm 1972 khi Mỹ đánh bom 12 ngày đã tưởng quân Sàigòn ra giải phóng rồi, khổ thân, sao lại để chúng nó vào đây?” Bây giờ dân miền nam chúng tôi nói riêng và cả nước nói chung đã hiểu các ông rồi! Tôi viết những hàng này trong đêm giao thừa thiêng liêng của dân tộc. Không dám thay mặt ai, nhưng tôi một công dân tên “Tuổi 20” xin dõng dạc trả lại đảng những mùa xuân tang tóc, đầy uất hận. Và cho tôi gửi đến đảng csvn thông điệp đêm Giao thừa 2012, đó là: NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.
1) Tuổi trẻ Việt Nam ngày hôm nay đã quen với thế giới @, iPhone và iPad, sẽ không dễ bị che mắt, bịt mặt và lừa đảo như thế hệ cha anh chúng tôi. Nếu 14 ông bà bộ chính trị, những đỉnh cao của sở thú còn tin vào quyền năng vô hạn của hơn 700 tờ báo, đài phát thanh, và truyền hình các vị có thể định hướng, dẫn dắt chúng tôi. Hãy tỉnh thức, Việt Nam hôm nay có hằng triệu triệu người trẻ không buồn đọc báo, không thèm nghe đài và đang âm thầm cùng nhau xây thêm ống cống đủ cỡ cho các vị, và các quan tham. Chúng tôi sẽ thi đua mừng (đảng quang vinh) bằng cách làm vượt chỉ tiêu những ống cống thật to và thật chắc, bảo đảm (muôn năm). Hatka đã thay mặt chúng tôi gửi quà Tết đến 14 con khỉ đột Bộ Chính Trị, nếu những ống cống đó còn quá nhỏ với xác thân mỡ màng của 13 con đực và 1 con cái, xin vui lòng cho biết chúng tôi sẽ thay thế bằng ống cống to hơn. NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.
2) Tuổi trẻ chúng tôi hôm nay không sinh ra trong rừng, cũng không tốt nghiệp bổ túc hay chuyên tu, cho nên đảng csVN chớ có dại dột lầm tưởng chúng tôi là bầy cừu non dễ bảo, dễ nghe. Chính cái hệ thống xã hội và giáo dục thấp kém của cnxh do quý vị lập ra đã khiến chúng tôi trở thành nhiều loại người nổi loạn mang đặc thù khác nhau.
Loại tuổi trẻ thứ nhất nổi loạn, ăn chơi đàn điếm, lái xe sang trọng hằng tỷ đồng, uống rượu ngập đầu trong các nhà hàng sang đó chính là con cháu quý vị được xã hội gọi là “bọn 5 C” (con cháu các cụ cả), loại này là thứ dòi bọ lớn lên trong đám phân và họ không thể đại diện cho chúng tôi.
Thành phần tuổi trẻ thứ hai, bị gia đình và xã hội bỏ rơi và từ đó cuốn lốc vào tội phạm cướp của giết người như tên Lê Văn Luyện, đây là thành phần cháu ngoan bác Hồ, chúng tôi cũng xin phép đứng xa với tất cả sự tiếc nuối vì chẳng qua họ chỉ là những hạt giống ngây thơ bị gieo trồng trong mảnh đất xhcn vô cảm, nơi công an giết người vô luật vô pháp, nơi cảnh sát giao thông ngày đêm cướp cạn của dân, nơi Phó Giám đốc Sáu lèo tỉnh Sóc Trăng đánh bạc thua hằng tỷ. Trưởng thành trên mảnh đất tồi tệ đó thì tuổi trẻ Việt Nam có thêm một Lê Văn Luyện thì cũng không phải là điều ngạc nhiên, họ là những sản phẩm đặc trưng của cnxh, những quái thai của thiên niên kỷ.
Chúng tôi không thuộc hai loại tuổi trẻ trên, xin đừng lầm. Chúng tôi là tuổi trẻ mặc áo NO U, chúng tôi là Hoa hậu biểu tình Trịnh Kim Tiến, chúng tôi là binh nhì Nguyễn Tiến Nam, chúng tôi là anh thư Phạm Thanh Nghiên, chúng tôi là Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Thị Thanh Bình, chúng tôi là anh hùng Đoàn Văn Vươn, khi chúng tôi dám ngăn biển đắp đê thì phát súng của chúng tôi chắc chắn sẽ không thua gì sóng biển vang âm toàn thế giới. Súng đã nổ và cuộc chiến đã khởi đầu trên cả nước. Tuổi trẻ chúng tôi không súng không đạn, không máy bay Sukhoi, không tầu ngầm Kilo nhưng khác với hải quân của quý vị chúng tôi không sợ Tầu cộng. Chúng tôi không đeo quân hàm tướng tá, nhưng sẽ không bao giờ hèn như các ông tướng phường tuồng Phùng Quang Thanh hay Nguyễn Chí Vịnh hèn hạ khép nép trước quan Thái thú Tầu.
Thế hệ trẻ Việt Nam hôm nay chiếm hơn 2/3 dân số và chúng tôi đang mỗi ngày góp lửa để đốt sạch cái chủ nghĩa cs hết thời trên quê hương Việt Nam. Hôm nay chúng tôi chỉ là những ngọn nến nhỏ, khi góp lại chúng tôi thành sức mạnh Thái Hà, thành đêm tỉnh thức nơi nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế. Hôm nay, tiếng nói của chúng tôi có vài triệu người xem trên Dân Làm Báo, ngày mai tiếng nói đó sẽ thành sóng biển Đông cuốn trôi chế độ bạo tàn. NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.
3) Tuổi trẻ chúng tôi không thích những kẻ loạn ngôn, chúng tôi lợm giọng và buồn nôn khi thấy quý vị ngu dốt, trơ trẽn và vô liêm sỉ đến tột cùng khi tiếp tục lải nhải “Đảng csVN quang vinh muôn năm”.
Có ai lại tôn vinh cái đảng mà bàn tay thấm máu dân mình, cái đảng xây nhà tù nhiều hơn trường học, cái đảng dựng phòng massage nhiều hơn nhà thương. Cái đảng đem con gái ra trần truồng phơi bầy trước người Đài Loan, Hàn Quốc để họ sờ nắn như đi mua gà vịt với một hy vọng mong manh là sớm được thoát ra khỏi thiên đàng xhcn.
Muôn năm thế nào được khi những ông bà quan tham, lúc chưa có quyền hành thì năm anh việt cộng đu cành đu đủ cũng không gẫy, khi có chức quyền chỉ một hai năm sau béo no, béo tròn, mắt mũi húp híp mở không ra, không tin, cứ nhìn các quan phường xã trở lên thì sẽ rõ. Xin đừng lộng ngôn mang cái đảng 4 triệu người hèn với giặc, ác với dân ra và bắt gần 90 triệu còn lại phải tung hô “muôn năm”, chúng tôi không phải dân Bắc Triều Tiên! Đừng ru ngủ chúng tôi bằng những hội hè, đình đám.
Đừng mang những ca sĩ, người mẫu chân tay như bộ xương khô và bao nhiêu thịt (kể cả silicon đổ dồn vào ngực) và bảo đó là tuổi trẻ Việt Nam.
Đảng csVN dưới sự chỉ đạo của 14 bộ óc “siêu nhỏ bé” vừa qua đã làm nhục cả dân tộc qua hình thức vận động ĂN GIAN bình bầu cho Vịnh Hạ Long trở thành kỳ quan của thế giới, ăn gian vì bất cứ một cuộc bầu cử chân chính nào mỗi người chỉ được phép xử dụng một phiếu, nhưng với Việt Nam thì khác, ăn gian ăn quỵt công khai không biết ngượng, cả một hệ thống tuyên truyền hùng hổ của nhà nước cổ động mỗi người bầu hằng trăm hay thậm chí ngàn lần! Bảo khối óc của quý vị là “siêu nhỏ bé” thật không ngoa, cứ xem hình ảnh cháu của ông Bộ trưởng Thông tin và Du lịch, ngồi chưa vững mấy tháng tuổi mà đã biết cầm điện thoại bình bầu cho vịnh Hạ Long thì đủ thấy cái khôi hài, kệch cỡm như thế nào? Còn gì nữa về những khối óc “siêu nhỏ bé” của 14 đỉnh cao trí tuệ, cái tổ chức bình bầu kỳ quan thế giới đó là tổ chức tư nhân NOW, không được Liên Hiệp Quốc công nhận. Làm sao mà một đảng ưu tú với hơn ba triệu đảng viên mà lại ăn phải quả lừa lớn như thế?
Ngôn ngữ Việt rất phong phú, nếu mang chữ CON NGƯỜI tách ra làm hai thì mọi người sẽ thấy thành quả của đảng quang vinh đã huấn luyện cho chúng ta thành CON nhiều gấp vạn lần thành NGƯỜI. Sau gần 70 năm trong tăm tối, chúng tôi đã tỉnh thức hãy chờ và xem. NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.
Tuổi trẻ Việt Nam, bạn bè quen và chưa quen của tôi ĐỪNG SỢ HÃI! Chúng ta không cần lãnh tụ, vì mỗi người trong chúng ta đã là người điều hành chính bản thân mình. Việc làm đơn giản nhất các bạn có thể làm là hãy phổ biến Dân Làm Báo và bài viết này đến bạn bè, người thân của mình.Nếu bạn ở nước ngoài, không cần giấy phép tác quyền hãy phiên dịch bài viết này, người viết chỉ xin bạn đừng sửa hoặc thêm bớt và gửi cho chính phủ, Thủ tướng, Tổng thống, Thượng nghị sĩ, Dân biểu, chính quyền địa phương nơi bạn đang sống. Hãy cất lên tiếng nói của tuổi trẻ Việt Nam. Một tiếng nói không ai nghe, nhưng hằng ngàn, trăm ngàn, và hằng triệu người cùng nói, nhân loại sẽ nghe. Sống trong nước, tuổi trẻ Việt Nam khôn ngoan hơn chúng ta sẽ cất lên tiếng nói khác, âm thầm nhưng vũ bão. Chỉ cần các bạn tự mình và thuyết phục gia đình cùng nhau RÚT TIỀN ra khỏi tất cả các ngân hàng trong nước và thay vào đó mua vàng để phòng thân. Chỉ cần 24 tiếng đồng hồ thôi, chiến dịch XIẾT HẦU BAO nay sẽ đánh ngay vào tử huyệt nền kinh tế của chế độ. Tết sẽ qua, chi tiêu sẽ bị thâm thủng vì quà cáp, lì xì, hội hè đình đám, đây là thời điểm tuyệt vời để RÚT TIỀN. Việt kiều ở nước ngoài hãy gọi điện thoại về quê nhà khuyến khích thân nhân rút tiền vì không phải ai cũng có điều kiện đọc bài viết này.
Tôi đã góp ý cùng ba mẹ và các cụ sẽ làm ngay sau Tết, các cụ cũng sẽ rỉ tai bạn bè. Chúng ta không đánh chế độ bằng súng đạn, máu Việt Nam đã đổ ra trong hằng bao năm qua. Chúng ta hãy đánh bọn động vật hoang dã bằng khối óc của tuổi trẻ.
Tại sao chúng ta phải cứ nai lưng nộp tiền nuôi những người cướp nhà, cướp đất của chúng ta? Tuổi trẻ Việt Nam cùng các thế hệ cha anh cả nước ĐỨNG LÊN, chúng ta đã quỳ gối bao năm rồi. Chúng ta cần ĐÓNG CỬA các ngân hàng trong nước, nên nhớ bọn tham quan của chế độ cùng vây cánh đang dùng tiền chúng ta gửi ngân hàng để quay về giết chúng ta, câu chuyện người anh hùng Đoàn Văn Vươn là một điển hình. Nhân danh nhà nước (có ai biết nhà nước là ai đâu?) chúng thu hồi đất đai để bán cho tư bản đỏ, và tư bản đỏ vay tiền ngân hàng nơi chúng ta ký gởi. Đừng suy nghĩ sai trái là tôi gửi ngân hàng có vài trăm ngàn, rút ra sẽ chẳng nghĩa lý gì. Bạn đang lầm to ngân hàng trong nước hiện nay đang sống bằng những đồng tiền nhỏ bé của bạn đấy, lấy thí dụ: Bạn gửi khoảng 200,000 trong ngân hàng và có 100 người như bạn ngân hàng sẽ thu vào 20,000,000, cứ thế mà nhân ra và tiền của bạn sẽ được chuyển thẳng vào tay tư bản đỏ dưới hình thức cho vay. Các đại gia “tư bản đỏ” sẽ dùng số tiền của bạn gửi ngân hàng để quay lại mua ruộng vườn, nhà cửa đất đai của bạn với giá rẻ hơn bèo sau khi đã hối lộ bọn quan tham địa phương. Chúng nó mượn đầu heo nấu cháo, chúng nó uống rượu, chơi gái bằng đồng tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta, hãy tỉnh thức.
Kế tiếp, tình hình lạm phát ở Việt Nam hiện nay cao nhất Châu Á và đứng hàng thứ hai trên thế giới, đây là lời tuyên bố của ông Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành uỷ Hà Nội, Uỷ viên Bộ chính trị, có nghĩa là đồng tiền Việt Nam sẽ càng ngày càng mất giá. Để kiểm nghiệm điều này, bạn hãy so sánh giá một bó rau muống, một cân thịt hoặc một tô phở của năm trước với năm nay bạn sẽ thấy ngay. Vật chất là tô phở, bó rau muống, ký thịt thì vẫn không thay đổi, chỉ có giá tiền là tăng lên thôi, đó là chứng minh hùng hồn của đồng tiền Việt Nam ngày càng mất giá. Tiền bạn gửi ngân hàng hôm nay có thể mua được 10 tô phở và năm sau lấy ra cộng cả tiền lời do ngân hàng trả lúc đó đừng nghĩ đến 10 tô phở nữa kẻo sẽ thất vọng to. Chính vì thế, ngân hàng và tư bản đỏ cấu kết với nhau dùng tiền của chúng ta ngay từ bây giờ để làm giầu, hãy tỉnh thức. RÚT TIỀN RA KHỎI NGÂN HÀNG.
Chúng ta đã câm lặng trong 70 năm qua. Chúng ta đã bị bóp cổ bóp miệng trong 70 năm qua. Chúng ta đã bị lợi dụng trong 70 năm qua. Xương máu hai miền đã đổ ra chỉ để nuôi bầy thú dữ! RÚT TIỀN RA KHỎI NGÂN HÀNG chúng ta sẽ khai tử chế độ cộng sản Việt Nam trong vòng một tuần lễ. NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN.
Tuổi 20
Nguồn:HenNhauSaiGon2015.com



 

 TRANG SỬ MỚI
* Gửi bạn TRẺ yêu Nước-Nhà.

Giọng ca VIỆT- KHANG trái tim bất khuất
Lời ca VIỆT-KHANG khối óc hào hùng !
Tiếng lòng VIỆT-KHANG vượt muôn trùng sóng dữ !
Tiếng chuông VIỆT-KHANG thức triệu người mê ngủ
Say bả vinh hoa, mồi quỷ dữ nhận chìm
Tuổi trẻ con cháu RỒNG-TIÊN
Hơn bốn ngàn năm văn-hiến.
Cùng VIỆT-KHANG đứng lên gỡ xích xiềng.
Diệt bạo quyền, đuổi xâm lăng.
Mở trang sử, xoay cuộc chuyển vần.
Ánh sáng Nhân-quyền, Dân-chủ, Tự-do lan tràn.
Sẵn sàng hy sinh máu xương giống nòi.
Quật cừơng theo chí Ông Cha.
Phá nhà tù lớn, để dân lành sống tự do.
Anh-hùng, kiệt -nữ ra tay xây lại cơ đồ,
gần sáu mươi năm băng hoại.
Bạn Trẻ ! hiên ngang xông tới.
Đem thắng lợi, hoa vinh quang dân tộc đời đời.
Ta cùng hô vang VIỆT-NAM muôn năm ! ! !

Phila. 27-02-2012

Trân-Chinh-Nương

Thư Cho Con
Giáo Già
Yếu Tố Tàu CộngTrong Hội Nghị Trung Ương 6 Của Việt Cộng Ngày 17 tháng 10 năm 2012 H, Hội nghị Trung ương lần thứ 6 Ðảng Cộng sản Việt Nam khai diễn ngày 1-10-2012, và kết thúc ngày 15-10-2102, được dư luận trong và ngoài nước theo dõi từng ngày, và từng diễn biến có vẻ bất thường, mà nhiều người nghĩ rằng nó sẽ ảnh hưởng đến vận mạng của Ðảng Cộng sản Việt Nam, và tương lai của đất nước Việt Nam, với rất nhiều đồn đoán từ nhiều phía, từ nội bộ đảng đến quần chúng, từ quốc nội đến hải ngoại. Xem lại bài diễn văn bế mạc của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, điều đáng lưu ý là ông đã không ngần ngại liệt kê một số sự thực đã làm mất đi lòng tin dân chúng vào bộ máy cầm quyền của đảng. Ông nói: Áp lực lạm phát và bất ổn vĩ mô vẫn còn lớn. Thị trường tiền tệ diễn biến phức tạp; nợ xấu ngân hàng ở mức cao; tăng trưởng tín dụng thấp; hoạt động của một số ngân hàng thương mại cổ phần thiếu minh bạch, còn tiềm ẩn nhiều rủi ro; lãi suất ngân hàng vẫn còn quá cao so với hiệu quả sản xuất, kinh doanh của doanh nghiệp. Thị trường bất động sản, thị trường chứng khoán vẫn chưa được cải thiện; thị trường vàng còn nhiều biến động. Các đề án tái cấu trúc đầu tư công, doanh nghiệp nhà nước và ngân hàng thương mại còn có nhiều vấn đề cần tiếp tục nghiên cứu, hoàn thiện. Tăng trưởng GDP và tổng vốn đầu tư xã hội không đạt được kế hoạch đề ra; số doanh nghiệp phải giải thể, ngừng hoặc thu hẹp hoạt động vẫn ở mức cao; việc làm và thu nhập của người lao động khó khăn. Trật tự, an toàn xã hội và các tệ nạn xã hội, tội phạm, tham nhũng, tiêu cực còn nhiều phức tạp...” Ðã có lúc giọng ông run lên như sắp bật khóc, khuôn mặt nhăn lại (xem video), dường như cố gắng tỏ vẻ nghẹn ngào, đau đớn, trong lúc nhận lỗi trước Ban chấp hành Trung ương Ðảng. Nhưng chỉ vài giây sau đó, rất nhanh chóng, cả khuôn mặt lẫn giọng nói của ông bình thường trở lại. Tuy kết quả của hội nghị có gây tranh cải trong một số người theo dõi thời cuộc nhưng hệ quả của nó, qua bài đọc của ông, cho thấy một số vấn đề cần phải xét nghiệm trên cả hai lãnh vực nội bộ đảng và cao trào đấu tranh Dân chủ hóa Việt Nam, xin trích: Về việc đề nghị xem xét kỷ luật, Ban Chấp hành Trung ương đã thảo luận rất kỹ, cân nhắc toàn diện các mặt ở thời điểm hiện nay và đi đến quyết định không thi hành kỷ luật đối với tập thể Bộ Chính trị và một đồng chí trong Bộ Chính trị [mọi người hiểu đây là Nguyễn Tấn Dũng]; và yêu cầu Bộ Chính trị có biện pháp tích cực khắc phục, sửa chữa khuyết điểm; không để các thế lực thù địch xuyên tạc, chống phá[người trích in đậm và gạch dưới]. Từ đó, Tiến sĩ Lê Ðăng Doanh [xem hình, người đã từng làm thư ký kinh tế cho văn phòng của các nhà lãnh đạo Phạm Văn Ðồng, Nguyễn Văn Linh, Ðỗ Mười, Nguyễn Duy Trinh,... Từ năm 2007 đến 2009, ông là thành viên sáng lập của Viện nghiên cứu Phát triển IDS - Một viện nghiên cứu chính sách tư đầu tiên ở Việt Nam cho đến khi IDS tự giải thể], ngày 16-10-2012, khi trả lời cuộc phỏng vấn của phóng viên Trọng Thành của đài RFI đã nói: “...Ðây không phải một hội nghị có tính thủ tục bình thường... Mọi người đã hết sức nóng lòng theo dõi, và trên mạng cũng có rất nhiều tin đồn đoán. Ðến buổi tối ngày hôm qua đài truyền hình Việt Nam đã đưa toàn văn bài của ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và thông cáo báo chí của hội nghị Ban chấp hành Trung ương... Ðiều đáng chú ý là, Bộ Chính trị đã 100% đồng ý là xin nhận khuyết điểm, và xin Ban chấp hành Trung ương kỷ luật tập thể Bộ Chính trị và một thành viên, một Ủy viên của Bộ Chính trị. Ðiều đáng ngạc nhiên là sau đó, Ban chấp hành Trung ương đã không đồng ý, cả kỷ luật Bộ Chính trị, cũng như kỷ luật ‘đồng chí’ đó... Và đấy là một điều từ trước đến nay hầu như chưa xảy ra... làm cho các nhà quan sát đang hết sức quan tâm, theo dõi, thảo luận, và mọi người đang chuẩn bị để xem rằng, sau Hội nghị 6 trung ương, thì diễn biến trong thực tế sẽ như thế nào... Ðây là điều mà cá nhân tôi, đã từng phục vụ cho một số đồng chí lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam trong một thời gian tương đối dài, hết sức lấy làm chú ý. Và hiện nay tôi chưa có thể giải thích được điều này... Việc ông Tổng bí thư thay mặt Bộ chính trị, với một giọng nói hết sức nghẹn ngào, đã nhận khuyết điểm, đã gây ra sự xúc động lớn, đã gây ra sự chú ý, bởi vì đây là một nỗ lực rất lớn của Ban chấp hành Trung ương, của Bộ Chính trị, của cá nhân ông Tổng bí thư... Bộ Chính trị đã có những quyết tâm như thế, đã có thảo luận kỹ như thế, rồi thì đã có một nỗ lực chân thành đến như thế, rồi ông Tổng bí thư đã có lời nhận khuyết điểm thống thiết đến như thế mà lại không thuyết phục được Ban chấp hành Trung ương. Phải chăng Ban chấp hành Trung ương có những cân nhắc khác? Có những căn cứ khác với Bộ Chính trị chăng? Và điều này, (sự mâu thuẫn) giữa lập luận của Ban chấp hành Trung ương và lập luận của Bộ Chính trị, sẽ được lý giải ra làm sao ? Ðấy là những điều cần phải được giải thích và làm rõ thêm.” Bên cạnh đó, nhiều người theo dõi nội vụ cũng đưa ra nhiều nhận định trên nhiều khía cạnh khác nhau, như Giáo sư Carl Thayer, một chuyên gia Úc về Việt Nam, cho rằng qua kết quả được công bố công khai có thể dự báo là Cộng sản Việt Nam sẽ còn gặp nhiều xáo trộn. Hà Nội bao giờ cũng cố duy trì sự ổn định. Nếu đẩy ông Nguyễn Tấn Dũng đi sẽ gây mất ổn định rất lớn và sẽ khiến tình hình kinh tế thêm tồi tệ. Thành ra, không ai dám đi đến một giải pháp cực đoan, mà chọn một giải pháp trung dung. Cũng có người cho rằng Nguyễn Tấn Dũng thoát nạn nhờ có những liên kết chặt chẽ với lực lượng âm binh an ninh, kinh tế, những vùng đặc quyền mà ông ta đã kịp rải ân huệ cho nhiều người. Theo bài viết của Tạ Nhất Linh đăng trên “Danlambao” thì có tin nói rằng: Ba Dũng đã tung ra những món tiền không lồ để mặc cả, với tổng chi phí lên đến hàng tỉ USD. Ða số các ‘ủy viên trung ương’ đều đã được mỗi anh chị hàng trăm ngàn ‘đô’. Với ủy viên BCT thì mỗi kẻ nhận được hàng triệu hoặc thậm chí hàng chục triệu đô. Không ai chứng minh được tổng Trọng có nhận hay không, nhưng việc vào phút chót y đã lấy ‘tình đồng chí’ làm phương châm hành động, cũng giống như cuối nhiệm kỳ Chủ tịch Quốc hội khóa XII y đã cứu nguy cho Ba Dũng trong vụ Vinashin, thì việc nhận tiền cũng chắc như việc nắm viên sỏi trong lòng bàn tay, mắt không thấy nhưng thừa biết là có”. Phần AFP trích lời một quan chức cao cấp nói rằng: “Cho dù ai thắng cuộc sau những đấu đá chính trị, vẫn chính là người dân gánh chịu các hậu quả”; vì đất nước và nhân dân Việt Nam vẫn tiếp tục rên siết dưới ách độc tài, vẫn gánh chịu suy thoái khủng hoảng, vẫn lầm lũi kiếm sống qua ngày, vẫn nơm nớp vì nạn công an côn đồ, cán bộ trời con, đảng viên lãnh chúa và nhất là nạn ngoại thù và nội thù cấu kết xóa sổ quốc gia. Tuy nhiên, nhìn chung, không có mấy người chú ý đến yếu tố Tàu cộng trong kết quả gây nhiều tranh luận trên. Xin nhắc để nhớ: Hầu như toàn bộ Bộ Chánh trị và Trung ương Ðảng đều là những Thái thú của Bắc Kinh và chúng đều nhiệm quyền cai trị Việt Nam theo lịnh của Tàu cộng, nhứt là từ khi Nguyễn Văn Linh cầm đầu phái đoàn, trong đó có Ðỗ Mười và Phạm Văn Ðồng, đi bằng đầu gối, theo sự trịch thượng báo trước chỉ có 5 ngày của Ðại sứ Tàu cộng là Trương Ðức Duy, nói rằng Bắc Kinh triệu tập chúng phải có mặt tại Thành Ðô ngày 2-9-1990. Chuyện đã xảy ra vào 1 giờ trưa ngày 3 tháng 9 năm 1990 khi Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh và Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Ðỗ Mười gặp Tổng Bí thư Giang Trạch Dân và Thủ tướng Lý Bằng của Tàu cộng tại Thành Ðô, Tứ Xuyên - mở đầu cho thời kỳ nô lệ Bắc Thuộc mới, kéo dài cho đến ngày hôm nay và sang đến tương lai - một tương lai vô cùng đen tối cho dân tộc Việt Nam. Ngày đó, tất cả đã hớn hở nhận làm Thái thú như hình chụp đính kèm [xem hình Giang trạch Dân cầm cánh tay Nguyễn Văn Linh; bên trái là Ðỗ Mười và Phạm Văn Ðồng (chắp tay), tất cả cùng hí hửng cười]. Hệ quả này đã khiến Bộ trưởng Ngoại giao Cộng sản Việt Nam Nguyễn Cơ Thạch ngao ngán nói rằng: “Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu![Xin đọc hồi ký “Hồi Ức và Suy Nghĩ” của nguyên Thứ trưởng Ngoại giao Cộng sản Việt Nam Trần Quang Cơ].Cũng xin nhắc thêm để nhớ chuyện ngày 12/10/2011 Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thăm Trung cộng đã có bản tuyên bố chung dài 3208 chữ trong đó “Khẳng định tình hữu nghị đời đời Việt - Trung là tài sản quý báu chung của hai Ðảng, hai nước và nhân dân hai nước, cần được không ngừng củng cố, phát triển, truyền mãi cho các thế hệ mai sau” [người trích in đậm và gạch dưới]. [Xem hình TBT Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Ðào tại Bắc Kinh hôm 11 tháng 10 năm 2011. China Central TV]. Sau đó, Tô Huy Rứa, một Ủy viên Bộ Chánh trị khác đã có mặt ở Bắc Kinh từ 14 đến 18-2-2012 để thông qua kế hoạch Chỉnh Ðảng của Nguyễn Phú Trọng, và xin chỉ thị của Bộ Chánh trị Ðảng Cộng sản Tàu. Mặt khác Báo Pháp Luật của Cộng sản Việt Nam cũng cho biết “Bên lề hội nghị cấp cao Diễn đàn hợp tác kinh tế châu Á-Thái Bình Dương (APEC) lần thứ 24 tại TP Vladivostok (Nga), Thông tấn xã Cộng sản Việt Nam đưa tin ngày 7-9, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã có cuộc gặp với Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Ðào [xem hình]. Tại cuộc gặp, hai lãnh đạo cho rằng trong tình hình hiện nay, việc không ngừng tăng cường tin cậy về chính trị, làm sâu sắc hơn nữa quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt-Trung có ý nghĩa hết sức quan trọng...” Phần Nguyễn Tấn Dũng thì khi biết vị thế của mình bị lung lay dữ dội đã vội vã thu xếp dẫn đầu đoàn đại biểu cấp cao Cộng sản Việt Nam tham dự Hội chợ và Hội nghị thượng đỉnh thương mại, đầu tư ASEAN - Trung Quốc lần thứ 9, từ ngày 21 đến 25 tháng 9, năm 2012; đồng thời cũng để chúc mừng sớm Quốc khánh Trung Quốc lần thứ 63. Tại đây Dũng đã “khẳng định, không ngừng củng cố và tăng cường quan hệ láng giềng, hữu nghị, hợp tác toàn diện giữa hai Ðảng, hai nước là chủ trương nhất quán, lâu dài...”. Tuy nhiên, mục đích thâm sâu của chuyến đi vội vã của Dũng là để gặp Phó Chủ tịch Tập Cận Bình [xem hình], kẻ sẽ tiếp quyền cai trị Trung quốc; nên chiều ngày 20 tháng 9, tại Nam Ninh, Quảng Tây (Trung Quốc), Dũng đã có cuộc gặp riêng Bình để bày tỏ lòng trung thành và mong được che chở.Ðiểm đặc biệt hơn nữa là khi Hội nghị Trung ương lần thứ 6 vừa khai diễn được 1 ngày thì chiều hôm sau, 2-10-2012, Ðại sứ đặc mệnh toàn quyền CHND Trung Hoa [Tàu cộng] tại Việt Nam, ông Khổng Huyễn Hựu đã bất ngờ đến Trụ sở Chính phủ gặp Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, một Ủy viên Bộ Chánh trị đang dự hội nghị. Dịp này theo tin của (Chinhphu.vn) “Ðại sứ Khổng Huyễn Hựu [xem hình Phúc (trái), Hựu (phái)] cảm ơn Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã dành thời gian tiếp và khẳng định sẽ làm hết sức mình để đưa quan hệ hai nước phát triển mạnh mẽ, vì lợi ích của nhân dân hai nước”. Cho tới hôm qua, 16-10-2012, biên tâp viên Mặc Lâm của RFA đặt nghi vấn “Hội nghị trung ương 6: Sự thất bại của đảng?và cho rằng “Hội nghị Trung Ương 6 kết thúc với sự thất vọng lẫn cay đắng lan tỏa khắp nơi và người có quan tâm cho rằng đây là thời kỳ đen tối nhất của lịch sử đảng Cộng sản Việt Nam”, qua bài phỏng vấn Giáo sư Tương Lai để nghe ông này nói: Ai cũng biết rằng thực chất hội nghị này là để giải quyết một vấn đề nổi cộm và muốn qua đó kỷ luật một anh mà xét về mặt hiện tượng thì nó đã tạo nên sự phẫn nộ trong dân chúng về hành vi tham nhũng, độc đoán, vội vã gây nên những hệ lụy rất tai hại. Nếu làm được điều này thì có nghĩa là lấy lại được uy tín cho ông Tổng bí thư, cho Bộ Chính trị, cho Ban chấp hành Trung ương và nói chung cho thể chế chính trị mà ông Nguyễn Phú Trọng đang là người đứng mũi chịu sào... Kết quả là số không! Ðây là một sự thất bại thảm hại... Với một hội nghị trung ương quan trọng như thế... mà đúng lúc Hội nghị trung ương 6 khai mạc thì chúng nó tổ chức mừng quốc khánh nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tại thành phố Tam Sa...” Tới nay, chưa ai biết Tập Cận Bình có hứa hẹn những gì với Nguyễn Tấn Dũng khiến Nguyễn Tấn Dũng nuốt nhục ngồi nghe Bộ Chánh trị và Trung ương Ðảng luận tội. Ðặc biệt, Bộ Chánh trị và Trung ương Ðảng đã bất ngờ nhận sự chỉ đạo khẩn cấp nào của Bắc Kinh, qua miệng Ðại sứ Khổng Huyễn Dụ nói qua tai của Nguyễn Xuân Phúc, chiều ngày họp thứ 2 của hội nghị, tức ngay sau khi hội nghị mới khai diễn, mà tầm quan trọng phải ở tầm cao đủ khiến một ủy viên Bộ Chánh trị phải bỏ họp để đi nghe, để về truyền đạt lại cho cấp chỉ huy trực tiếp của mình là Nguyễn Tấn Dũng phải nuốt nhục ngồi nghe luận tội, cùng lúc với các cấp lãnh đạo có trách nhiệm luận tội thi hành, khiến hội nghị không dám đề cặp tới vấn đề “biển Ðông”, để cuối cùng trở thành “Trái núi đã sinh ra con chuột nhắt” như nhận xét của Bùi Tín trong bài viết được đăng trong blog của đương sự trên đài VOA, ngay sau khi hội nghị kết thúc [19-10-2012]. Ðiều này cho thấy yếu tố Tàu cộng đã ảnh hưởng “đậm đà” đến Hội nghị trung ương 6 như thế nào [xem Biếm họa Babui trích từ (Danlambao)] và Ðại Họa Mất Nước đã trầm trọng như thế nào. Nó cảnh giác cuộc đấu tranh “Chống Tàu Diệt Việt Cộng” không nên có ảo tưởng chờ đợi phe nào thắng phe nào, lộ diện trước và trong hội nghị vừa qua, vì phe nào thắng thì độc đảng độc tài vẫn còn nguyên đó; có khi sự thỏa hiệp của các phe còn mang lại những hệ quả tàn tệ hơn. Vấn đề còn lại là phải khai thác thế yếu của chúng trong cuộc tranh quyền, tranh ăn..., trong cuộc chuẩn bị tháo chạy của chúng; khai thác sự yểm trợ mạnh mẽ của thế giới tự do dành cho dân tộc Việt Nam trong nỗ lực “Chống Tàu Diệt Việt Cộng” để đập tan Ðại Họa Mất Nước.
 Hẹn con thư sau,
Giáo Già

CHỐNG TÀU DIỆT VIỆT CỘNG
Số 23— Ngày 1 - 15 tháng 10 năm 2012
ĐCSVN là chướng ngại chính cho tương lai Việt Nam
Trong tình hình thế giới ngày nay, các quốc gia thuộc hạng nghèo ở Á châu cũng như Phi châu đang thi đua đứng dậy với mục tiêu phát triển được đặt lên hàng đầu. Việt Nam cũng là một trong những nước bắt đầu “bừng tỉnh”. Qua 26 năm, kể từ 1986, kinh tế Việt Nam đổi chiều theo hướng thị trường dưới sự điều hành của ĐCSVN, kết quả là người dân Việt Nam ngày nay vẫn không đủ ăn! Nếu so sánh với sự phát triển của các nước khác thì VN chỉ tiến lên bằng Cam Bốt hay Lào, thua cả các nước Phi châu!
Đứng trước tình hình như thế, không người Việt yêu nước nào mà không buồn và tiếc! Người Việt Nam yếu kém, ngu si sao? Nước Việt Nam thiếu thốn tài nguyên hay mọi phương tiện phát triển sao?
Dĩ nhiên không phải như thế mà nguyên nhân ai cũng có thể nhìn thấy rất rõ ràng là do sự cầm quyền độc đoán và ngu muội của ĐCSVN. Tuy vậy, việc chỉ ra thủ phạm đích thực này vẫn chưa được rõ ràng và phương cách giải quyết chưa được dứt khoát qua các sinh hoạt của người Việt hải ngoại. Hãy thử quan sát một cách tổng quát các sinh hoạt như thiện nguyện, tranh đấu hay vài quan điểm thường thấy.
Vấn đề giúp đỡ người nghèo: đây là lãnh vực của các tổ chức từ thiện. Công việc từ thiện được xem là giúp phá vỡ bất công, đem lại bình đẳng cho xã hội và vì thế là điều cần làm để thay đổi xã hội VN từ nền tảng. Tuy nhiên công tác xã hội của các tổ chức thiện nguyện của người Việt hải ngoại không mấy mang tính cách cải thiện xã hội mà chỉ giới hạn trong vấn đề làm phước bằng tiền của bố thí. Có thể ví kiểu làm việc này như cho người nghèo con cá thay vì cái cần câu để tự bắt cá. Chữa bệnh kiểu này chỉ là nhắm tới cái ngọn mà bỏ ngơ cái gốc và kết quả là chẳng chữa được nạn nghèo đói mà còn làm người ta học thêm tính ỷ lại. Đúng ra, giải quyết tình trạng người dân thiếu ăn, thiếu chăm sóc y tế, thiếu giáo dục phải bắt nguồn từ chính sách và sự điều hành của nhà nước. Nghèo đói và thiếu thốn chính là điều ĐCSVN cố ý muốn duy trì để dễ cai trị. Đồng tiền từ thiện chảy vào VN rốt cuộc cũng chạy vào túi tham của cán bộ CS, vô hình chung tấm lòng của người Việt hải ngoại bị biến trở thành tiếp tay cho sự bền vững của nhà cầm quyền CS, để họ trở lại tìm cách duy trì nạn nghèo đói và tiếp tục xin tiền từ thiện.
Lãnh vực tranh đấu cho các quyền tự do như: tự do tôn giáo, tự do báo chí… Trong hoàn cảnh độc tài CS toàn trị ở VN, tính toàn trị là bước cản chính cho sự nảy mầm của các quyền tự do khác. Dưới sự toàn trị này, ĐCSVN nhúng tay kiểm soát mọi lãnh vực sinh hoạt của người dân. Vì thế, muốn cải sửa bất cứ điều gì thì chuyện trước tiên phải là loại bỏ ảnh hưởng của ĐCS ra. Thí dụ như muốn có tự do tôn giáo thì phải loại sự kiểm soát của ĐCS ra khỏi tôn giáo. Nhưng ĐCS cũng biết rất rõ rằng khi không khuất phục tôn giáo thì đồng nghĩa với việc thả lỏng cho một thế lực rất lớn chống đối có thể gây nguy hiểm cho sự sống còn của chế độ. Vì sự sống còn, ĐCS sẽ không bao giờ từ bỏ nguyên tắc toàn trị. Vậy thì kết luận đã hiện ra rõ ràng: mọi thứ quyền tự do cho VN phải bắt đầu từ tự do chính trị, có nghĩa là phải tranh đấu để đánh đổ ĐCSVN. Nếu nói tranh đấu cho nhân quyền hay dân chủ phải bắt đầu từ việc loại bỏ sự thống trị của ĐCSVN thì hẳn sẽ gây không ít dị ứng, có lẽ mục tiêu này quá “nhạy cảm” chăng?
Vấn đề ‘nhạy cảm’ này liên quan tới một khái niệm thường gây tranh cãi là hai chữ “chính trị”, do hiểu sai ý nghĩa của nó. Thử đan cử một vài lập luận sai lệch như: “tranh đấu cho tự do tôn giáo hay nhân quyền chứ không làm chính trị”, “tổ chức tranh đấu chứ không phải tổ chức chính trị”. Sở dĩ có những lập luận kiểu này vì “làm chính trị” bị xem là tranh quyền tranh chức, rồi suy ra là tham danh tham lợi, rồi suy tiếp là để kiếm chác, tham nhũng; vì chính trị bị cho là lãnh vực của kẻ ác (làm chính trị thì phải gian manh). Để làm sáng tỏ khúc mắc này, chúng ta cần trở về thực tế và xác định tiền đề: tự do dân chủ cho VN bắt buộc phải khởi đầu bằng sự ra đi của ĐCSVN, theo đó có ý kiến đồng ý và không đồng ý:
Đồng ý: ý kiến đồng ý cho rằng, ĐCSVN sẽ không bao giờ tự động ra đi mà phải có áp lực của quần chúng thúc đẩy và ĐCSVN không thể đóng vai tạo lập dân chủ. Giả sử cuộc đấu tranh đạt tới mức ĐCSVN phải giải tán. Phải chăng tự do dân chủ sẽ tự nhiên hiện ra? Khi tên đảng CS không còn, không có nghĩa là không còn những đảng viên CS cũ có tham vọng quyền lực. Những người này sẽ tìm cách vòng trở lại với bộ mặt độc tài khác nếu phe dân chủ không ra tranh cử với họ qua các cuộc bầu phiếu công bằng. Nếu đã hy sinh tới bước này mà bỏ cuộc nhường vị thế lãnh đạo đất nước lại cho kẻ độc tài mà chính mình vừa đánh đổ hôm qua, thì không thể hiểu nổi, là một thái độ và hành động vô trách nhiệm. Vì thế khi đã bước vào con đường đấu tranh cho VN thì phải đi tới cùng, tức là khi VN có dân chủ thực sự và cũng có nghĩa là phải làm chính trị.
Không đồng ý: ý kiến không đồng ý cho rằng CS có thể tự thay đổi để trở thành dân chủ. Thay vì tìm cách đánh đổ ĐCSVN, là một công việc vô cùng khó và không thấy phương cách nào khả thi, thì tìm cách thay đổi họ có vẻ dễ dàng hơn. Quan điểm này đặt niềm tin “lãng mạn” trên những cán bộ CS còn lương tâm. Phương pháp thực hiện theo chiều hướng này chú trọng vào việc đánh đòn tâm lý như:
· Đòi CSVN thực thi dân chủ hay tôn trọng nhân quyền: đây là tâm lý chung chung thường thấy qua các bài bình luận và các bản tuyên ngôn, tuyên cáo hay lên án của các tập thể đấu tranh. Sự đòi hỏi này đặt căn bản trên niềm tin rằng CSVN có khả năng thực thi dân chủ. Giả sử ĐCSVN chấp nhận một điều khó nhất là cho bầu cử đa đảng thì phe chống đối có tham gia bầu cử không (tức là bỏ điều 4 Hiến pháp)? Với vị thế độc quyền hành pháp, lập pháp, tòa án, và ngay cả ban tổ chức bầu cử thì ra ứng cử kiểu này chỉ là tạo thêm tính chính đáng cho ĐCS. Hình thức đấu tranh kiểu “đòi hỏi” thực ra chưa nhìn rõ bộ mặt thật của CS: CS không thể thay đổi mà phải phế bỏ và CS không thể tin cậy.
· Thái độ bàng quan: đây là thái độ biểu lộ một tâm trạng bất lực, yếu kém trước ĐCSVN nhưng không chịu thừa nhận. Thái độ này được biểu lộ qua các bài viết đấu tranh nhắm tìm kiếm và phô bày những bất cập trong việc điều hành quốc gia của CS rồi chê bai chế độ CS đi sai đường, hay làm “tài khôn” khuyên ĐCS sớm quay về với quyền lợi dân tộc, nếu không thì “dọa” rằng sẽ bị dân chúng “xử trảm”, hay buồn quá thì than thân trách phận cho tương lai u tối của đất nước.
· Né tránh hai chữ chính trị”: đây là mâu thuẫn trong suy nghĩ và một chút nào đó là đạo đức giả. Nhiều tổ chức hải ngoại hay tôn giáo không dám nhắc tới hai chữ ‘chính trị’. Có lẽ chính trị được hiểu theo nghĩa là tranh chức với cán bộ CS! Hay chính trị là môi trường gian xảo và từ thiện, tôn giáo, văn hóa hay giáo dục thì trong sáng và “sạch” hơn!
Khi đặt mục tiêu tranh đấu cho Việt Nam tự do dân chủ thì phải đặt trọng tâm vào tự do chính trị vì chỉ khi có tự do chính trị mới có chính quyền dân chủ, và một chính quyền dân chủ mới có thể bảo đảm cho người dân các quyền tự do căn bản. Vì thế, điều duy nhất và tiên quyết cho tương lai Việt Nam phải là sự ra đi của ĐCSVN và bằng mọi cách, mọi người dân Việt Nam phải làm. Vì thế,
Đánh đổ ĐCSVN là mục tiêu cần phải nhắm tới.
Nhóm Chống Tàu Diệt Việt Cộng
Phụ Trách: Trần Văn Minh

 Bn Tin Liên Hi Nhân Quyn Vit Nam Thy Sĩ

Văn Bút Quốc Tế cực lực phản đối các bản án tù bất công và vô nhân đạo

áp đặt đối với ba nhà báo

Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày),

Tạ Phong Tần (Công Lý và Sự Thật)

và Phan Thanh Hải (Anh Ba Sài Gòn).

Trong một Thông cáo/Kháng thư phổ biến chiều ngày 24 tháng 9 năm 2012 trên Mạng Lưới Hành Động Khẩn Cấp, Ủy Ban Văn Bút Quốc Tế Bênh Vực Nhà Văn bị Cầm Tù bày tỏ sự kinh hoàng và mối quan tâm sâu xa trước các bản án tù giam nặng nề và bất nhân mà cái gọi là ‘’tòa án nhân dân’’ CS vừa áp đặt lên ba tù nhân ngôn luận và lương tâm Việt Nam . Ngày 24 tháng 9, ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) bị phạt 12 năm tù giam và 5 năm tù quản chế, bà Tạ Phong Tần (Công Lý và Sự Thật) 10 năm tù giam và 5 năm tù quản chế, ông Phan Thanh Hải (Anh Ba Sài Gòn) 4 năm tù giam và 3 năm tù quản chế. Ba nhà báo này bị kết tội ‘’tuyên truyền chống nhà nước’’ của đảng CS dựa vào những bài họ viết chỉ trích chế độ và cả những trang nhựt ký điện tử của họ. Văn Bút Quốc Tế, bằng những lời lẽ mạnh mẽ nhứt, cực lực phản đối việc giam nhốt ba nhà báo độc lập nói trên. Đồng thời, Hiệp hội Nhà Văn Thế giới đòi nhà cầm quyền CS phải trả lại tự do, tức khắc và vô điều kiện, cho các nạn nhân, viện dẫn Công Ước Quốc tế về các Quyền Dân Sự và Chính Trị (ICCPR) mà nhà nước CS đã ký kết tuân thủ.

Theo tin tức của Văn Bút Quốc Tế, ba tác giả nhựt ký điện tử Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Tạ Phong Tần (Công Lý và Sự Thật) và Phan Thanh Hải (Anh Ba Sài Gòn), từ đầu tháng 4 năm 2012, đã bị cáo buộc "tiến hành tuyên truyền chống lại nhà nước theo Điều 88 luật hình sự. Cả ba người đều bị lên án vì cho đăng các bài viết trên các trang web Câu lạc bộ Nhà báo Tự do bị cấm mà họ đồng sáng lập, và trên nhựt ký điện tử riêng của họ. Phiên toà xét xử đã được hoãn lại nhiều lần. Rõ ràng chế độ CS công-an trị chẳng hề tuân theo các tiêu chuẩn quốc tế về một nền tư pháp công minh và độc lập. Ba nhà cầm bút đã bị giam cầm trước khi xét xử từ một năm (Công Lý và Sự Thật) đến hai năm (Điếu Cày và Anh Ba Sài Gòn), trong những điều kiện lao tù khắc nghiệt.


Nhắc lại, ông Nguyễn Văn Hải sinh năm 1953, bút hiệu Hoàng Hải và Điếu Cày, nhà báo độc lập và nhà viết nhựt ký điện tử, bị bắt ngày 20 tháng 4 năm 2008 về cái gọi là ‘’tội danh trốn thuế’’ và bị kết án 2 năm 6 tháng tù ngày 10 tháng 9 năm 2008. Trong Kháng thư ngày 23 tháng 9 năm 2008 (RAN 47/08 Mạng Lưới Hành Động Khẩn Cấp), Ủy Ban Văn Bút Quốc Tế Bênh Vực Nhà Văn bị Cầm Tù đã cực lực lên án bản án tù, khẳng định rằng ông Điếu Cày bị trừng phạt vì những bài ông viết chỉ trích đường lối chính sách của nhà cầm quyền hiện nay, nhứt là thái độ thuộc hạ chư hầu của các lãnh tụ CS Hà Nội đối với những kẻ cầm đầu, đàn anh của họ ở Bắc triều. Ông công khai tán trợ phong trào đòi hỏi Dân Chủ và Nhân Quyền. Ông là người đồng sáng lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do Việt Nam từ tháng 9 năm 2007 và thành lập trang nhà Dân Báo của hội này. Hợp tác với chủ nhiệm Điếu Cày, bà Tạ Phong Tần và ông Phan Thanh Hải phụ trách trang ‘’Khoa học Pháp lý”. Ông Nguyễn Văn Hải và các bạn đồng hành đã tham gia nhiều cuộc tuần hành biểu tình để tố cáo và lên án chủ nghĩa bành trướng và hành động gây hấn của Trung cộng ở Hoàng Sa và Trường Sa, cũng như ở Tây Tạng. Văn Bút Quốc Tế còn tố cáo rằng trong thời gian xảy ra vụ án ‘’Điếu Cày’’, CS leo thang đàn áp những người bất đồng chính kiến và dân chủ đối kháng. Nhiều nhà văn có mặt trong số những người bị bắt giữ, cô lập hoặc sách nhiễu hung bạo. Biến cố này được coi là một phần thuộc về chiến dịch trấn áp qui mô của nhà cầm quyền CS nhắm vào những cuộc phản kháng được tiến hành trên khắp nước. Nạn nhân nói chung là các nhà báo độc lập, các nhà tranh đấu cho Nhân Quyền, các nhà bất đồng chính kiến và dân chủ đối kháng sử dụng Internet, luật sư bênh vực quyền tự do tôn giáo và Dân Oan. Những người bị bắt được biết nhiều gồm có hai bà Phạm Thanh Nghiên và Lê Thị Kim Thu, các ông Nguyễn Xuân Nghĩa, Phạm Văn Trội, Trần Đức Thạch, Nguyễn Mạnh Sơn, Ngô Quỳnh, Nguyễn Văn Túc, Nguyễn Văn Tính và Nguyễn Kim Nhàn. Trong trại tù lao động khổ sai, nhà báo Điếu Cày đã bị hành hung, ngược đãi thật tồi tệ. Sau vụ án tù, Tổ chức Quan Sát Nhân Quyền (HRW) trao tặng ông Điếu Cày Giải Tự do Phát biểu Lillian Hellman/Dashiell Hammet năm 2009. Lẽ ra ông Nguyễn Văn Hải đã phải được rời trại giam địa ngục Z30A Xuân Lộc - Đồng Nai để về với gia đình từ ngày 20 tháng 10 năm 2010 sau khi mãn hạn tù bất công. Nhưng ông bị CS lén lút giải về nhốt tại cơ quan an ninh điều tra ở số 4, đường Phan Đăng Lưu, quận Phú Nhuận từ ngày 16 tháng 10 năm 2010. Nhiều tháng sau, gia đình mới biết ông sẽ bị cáo buộc vào điều 88 luật hình sự. Các cáo buộc đó được cho là căn cứ vào các bài viết trên Internet của ông trước khi ông bị bắt vào năm 2008 nhằm cổ xúy cho Câu lạc bộ Nhà báo Tự do Việt Nam. Một mực xác quyết mình vô tội, ông bị nhốt kín ở một nơi không ai biết. Ông bị tước quyền được gặp gia đình tới thăm nom. Ông không được quyền nhận thư từ, thuốc men và thực phẩm từ ngày 18 tháng 10 năm 2010 cho tới ngày 2 tháng 5 năm 2012. Sức khoẻ của ông vốn đã yếu kém lại càng suy giảm thêm sau khi ông tuyệt thực trong năm 2011. Công luận biết nhiều và quan tâm hơn về tình trạng lao tù của nhà báo Điếu Cày cũng nhờ sự tranh đấu, vận động, kêu oan, cầu cứu không ngừng nghỉ của người vợ đầu của ông là bà Dương Thị Tân. Phải kể thêm, nhứt là cháu trai Nguyễn Trí Dũng và cháu gái Nguyễn Thị Hoàng Yến. Mượn cớ tìm bằng chứng để kết tội ông Điếu Cày dù ông không trú ngụ tại nhà bà Dương Thị Tân, công an đã từng ngang nhiên vào nhà bà khám xét, đập phá, thu giữ, cướp bóc tài sản. Trả lời một cuộc phỏng vấn của đài BBC ngày 23 tháng 9 năm 2012, bà Dương Thị Tân có kể lại:

‘’ Lúc ông Hải mới bị bắt, họ có đưa tôi vào thuyết phục. Sau thấy không đạt được mục đích thì họ bắt đầu cấm. Từ tháng 6/2009 đến nay họ hoàn toàn cấm không cho tôi nhìn thấy ông Hải. Lúc nào ông ấy (ông Hải) cũng tin tưởng vào việc mình làm. Ông tin rằng một lúc nào đó những việc đó sẽ được mọi người công nhận.Bên ngoài sức khỏe của ông tương đối ổn nhưng trong người rất nhiều bệnh. Họ (công an) cũng không giấu diếm gì. Ông Hải đã kể rằng một trung tá có tên Hoàng Văn Dũng đã từng nói rằng ‘tao sẽ làm cho mày suy kiệt mà chết’ và họ thật sự đã làm như thế. Người tù sống bằng sự thăm nuôi tiếp tế của người thân. Riêng ông Hải ở thời kỳ đầu luôn không cho gặp người nhà để gửi đồ thăm nuôi tiếp tế. Ông bị tước đoạt rất nhiều thứ. Thậm chí đến cây bút và giấy để khiếu nại họ cũng không cho. Ông lớn tuổi phải đeo kính mới nhìn thấy chữ nhưng họ cũng tước đoạt luôn.

Gia đình tôi luôn tin tưởng vào ý chí đấu tranh cũng như lý tưởng của ông. Chúng tôi luôn tự hào và ủng hộ ông vì có những việc mà ông Hải làm cho đến giờ này nhà cầm quyền mới dám nói như biển đảo và những gì đã mất vào tay Trung Quốc.

Ông luôn nghĩ những việc ông làm là vì đất nước này và không có gì là tội lỗi.’’

Sinh năm 1969, nhà luật học Phan Thanh Hải là một hội viên nồng cốt của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do Việt Nam, cùng như ông Nguyễn Văn Hải và bà Tạ Phong Tần. Ông viết nhựt ký điện tử với bút hiệu Anh Ba Sài Gòn. Ông bị bắt ngày 18 tháng 10 năm 2010. Công an buộc tội ông đã phổ biến những tin tức không xác thực. CS muốn bịt miệng còng tay ông bằng điều 88 luật hình sự. Lý do là trang nhựt ký điện tử http://anhbasg.multiply.com của ông được nhiều người đọc. Những bài ông viết cùng tin tức liên quan đến các vấn đề xã hội, kể cả việc Trung cộng xâm chiếm một phần lãnh thổ và lãnh hải Việt Nam, khai thác bauxite ở Cao Nguyên. Ông còn công khai bênh vực các nhà dân chủ đối kháng bị đàn áp. Trước khi bị bắt, ông Phan Thanh Hải thường xuyên bị công an sách nhiễu, hăm dọa, bắt giữ ngắn hạn để thẩm vấn. Trang nhựt ký điện tử của ông nhiều lần bị tấn công. Mặc dù tốt nghiệp trường luật, ông đã bị hội luật sư thành phố không cho hành nghề vì những bài viết và tin tức trên nhựt ký điện tử của ông cùng những hoạt động của một thành viên tích cực của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do Việt Nam. Tổ chức Quan Sát Nhân Quyền (HRW) trao tặng ông Phan Thanh Hải Giải Tự do Phát biểu Lillian Hellman/Dashiell Hammet năm 2011. Bà Nguyễn Thị Liên, vợ ông Phan Thanh Hải, hạ sinh cháu trai Phan Khôi hai tháng sau khi ông bị bắt. Gia đình có cháu gái lớn Phan Ngọc Minh mới 15 tuổi và cháu trai Phan Hoàng 13 tuổi.

Sinh năm 1968, nhà luật học Tạ Phong Tần, cựu viên chức cảnh sát CS bị khai trừ khỏi đảng CS, là một hội viên nồng cốt của Câu lạc bộ Nhà o Tự do Việt Nam, hợp tác với ông Nguyễn Văn Hải và ông Phan Thanh Hải. Bà viết nhựt ký điện tử mang tên Công Lý và Sự Thật từ năm 2006. Bà bị bắt ngày 5 tháng 9 năm 2011, một tháng sau khi bà phổ biến trên Internet bài tường thuật vụ công an CS ngay giưã đường phố Hà Nội đã ‘’bắt cóc’’ ông Paulus Lê Văn Sơn, một tín hữu Thiên chúa hoạt động cho Nhân Quyền và tác giả nhựt ký điện tử http://paulusleson.wordpress.com. Bà Tạ Phong Tần được biết là một nhà trí thức dũng cảm, chân thật, tranh đấu cho Tự Do Dân Chủ và Công Bằng Xã Hội bằng ngòi bút bất khuất, bà vận dụng trí tuệ và lắng nghe tiếng nói của lương tâm. CS căm thù bà vì nhiều bài báo bà viết về quốc nạn tham nhũng, tội ác lạm dụng quyền lực, cướp đoạt đất đai, đàn áp dân oan, giai tầng xã hội bị bức hiếp và người bất đồng chính kiến bị trù dập. CS sử dụng mọi thủ đoạn bất lương, xảo quyệt, kể cả bạo lực phi pháp, luật rừng để khuất phục khí tiết của bà và nhà báo Điều Cày nhưng đã thất bại. Bà không nhận tội trước guồng máy thống trị đất nước của tập đoàn độc tài ‘’tư bản đỏ’’ đã và đang cúi đầu sùng bái, nịnh bợ ngoại bang xâm lược. Ngoài Sự Thật và Công Lý và Câu lạc bộ Nhà báo Tự do Việt Nam, gần một trăm bài bà viết đã được phổ biến trên nhiều cơ quan truyền thông đại chúng trong nước, như Tuổi Trẻ, Người Lao Động, Net Việt Nam, Pháp Luật thành phố, Thanh Tra, Cần Thơ, Bình Dương, chưa kể ở hải ngoại. Hàng chục bài của bà còn được đăng trên trang tin tức của đài BBC từ năm 2006. Tổ chức Quan Sát Nhân Quyền (HRW) trao tặng bà Tạ Phong Tần Giải Tự do Phát biểu Lillian Hellman/Dashiell Hammet năm 2011.

Sáng sớm ngày 30 tháng 7 năm 2012, bà Đặng Thị Kim Liêng, thân mẫu của bà Tạ Phong Tần, của Sự Thật và Công Lý, đã qua đời bằng tự hỏa thiêu để phản đối bên ngoài dinh thự của nhà cầm quyền CS tỉnh Bạc Liêu, sau nhiều tháng bị các cán bộ công an sách nhiễu, đe dọa bắt nhốt và đuổi nhà. Bà đoán biết trước những bản án bất công, phi pháp và bất nhân, thật đáng phẩn nộ, mà CS sắp tuyên phạt con gái thương yêu của bà, Tạ Phong Tần cùng hai người bạn đồng hành, Nguyễn Văn Hải và Phan Thanh Hải. Cho nên bà Mẹ của tù nhân Tạ Phong Tần, biểu tượng Sự Thật và Công Lý, bà Đặng Thị Kim Liêng đã chọn cái chết riêng mình để tố cáo với thế giới những sự áp bức nghiệt ngã, bốc lột tàn nhẫn và đối xử khinh miệt của chế độ CS đối với tuyệt đại đa số nhân dân Việt Nam. Tang lễ và ngày Cầu siêu cho bà Đặng Thị Kim Liêng là những dịp để công an kéo đến nhà sách nhiểu, hành hung tang quyến và bà con thân hữu. Bà Tạ Phong Tần còn hai người em gái là bà Tạ Khởi Phụng (có một cháu trai 7 tuổi), bà Tạ Minh Tú, và hai người em trai là Tạ Minh Tuấn và Tạ Hòa Phú. Ngày 24 tháng 9 qua, hai chị em bà Tạ Khởi Phụng và Tạ Minh Tú cùng bà Dương Thị Tân và nhiều người khác trên đường đến tòa án đã bị công an vây bắt đưa đi giam ở một nơi không ai biết. Dường như chỉ có bà Dương Thị Tân được thả về.

Trong Thông cáo/Kháng thư, Ủy Ban Văn Bút Quốc Tế Bênh Vực Nhà Văn bị Cầm Tù có giới thiệu một bài viết đăng trên báo Anh The Guardian của nữ văn hữu Kamila Shamsie, thành viên Ủy ban Văn Bút Anh Bênh Vực Nhà Văn bị Cầm Tù. Bài viết dành cho độc giả muốn biết thêm về bà Tạ Phong Tần, cái chết của thân mẫu bà và Khổ Nạn hay tấn Thảm kịch của hơn hai mươi nhà văn Việt Nam đang bị giam cầm. Bài viết còn điểm mặt CS Việt Nam, Trung cộng và Ba Tư. Ba nhà nước này tiếp tục đứng đầu thế giới về thành tích giết hại Quyền Tự do Ngôn luận trên Internet, chiếm giải quán quân hàng năm về việc giam nhốt các nhà thơ, nhà văn, nhà báo và các tác giả nhựt ký điện tử (căn cứ vào tài liệu của Phóng Viên Không Biên Giới và Văn Bút Quốc Tế).

Thông cáo/Kháng thư của Ủy Ban Văn Bút Quốc Tế Bênh Vực Nhà Văn bị Cầm Tù được gởi ngay đến nhà nước CS. Văn Bút Quốc Tế cũng yêu cầu các Trung tâm Văn Bút thành viên gởi Văn thư tương tự đến nhà cầm quyền CS ở Hà Nội :

* Mạnh mẽ phản đối các bản án tù giam nặng nề mà tòa CS vừa mới áp đặt đối với ba nhà báo tác giả nhựt ký điện tử Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Phan Thanh Hải (Anh Ba Sài Gòn) và Tạ Phong Tần (Công Lý và Sự Thật);

* Bày tỏ mối quan ngại sâu xa vì được cảnh báo về sự kiện có nhiều nhà văn và nhà báo đang bị giam cầm tại Việt Nam. Họ bị bắt tội và nhốt tù chỉ vì phát biểu ôn hòa những quan điểm của mình. Đồng thời, đòi nhà cầm quyền CS phải trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho những nạn nhân của sự giam cầm độc đoán và vi luật đó, chiếu theo Công Ước Quốc tế về các Quyền Dân Sự và Chính Trị (ICCPR) mà nhà nước CS đã ký kết tuân thủ.

Nguồn tin và tài liệu: Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam và nhà thơ Nguyên Hoàng Bảo Việt, Phó chủ tịch Trung tâm Văn Bút Thụy Sĩ Pháp thoại (đặc trách Ủy Ban Bênh Vực Nhà Văn bị Cầm tù), thành viên Trung tâm Nhà Văn Việt Nam Lưu Vong và Hội Nhà Văn Liên Hiệp Quốc - Genève.

Genève ngày 26 tháng 9 năm 2012

Liên Hi Nhân Quyn Vit Nam Thy Sĩ

Ligue Vietnamienne des Droits de l'Homme en Suisse

Vietnamese League for Human Rights in Switzerland.

Nguyên văn Thông cáo/Kháng thư của Ủy Ban Văn Bút Quốc Tế Bênh Vực Nhà Văn bị Cầm Tù

PEN INTERNATIONAL

RAPID ACTION NETWORK

24 September 2012

RAN 66/12

VIETNAM: Three bloggers jailed for ‘anti-state propaganda’

The Writers in Prison Committee of PEN International is appalled by the lengthy sentences handed down to bloggers Nguyen Van Hai (aka Dieu Cay), Ta Phong Tan (f) and Phan Thanh Hai on 24 September 2012. The bloggers were sentenced to twelve, ten and four years in prison respectively for conducting ‘anti-state propaganda’ in their critical articles and blogs. PEN protests their detention in the strongest possible terms, and calls for their immediate and unconditional release, in accordance with the International Covenant on Civil and Political Rights (ICCPR) to which Vietnam is a signatory.

According to PEN’s information, bloggers Nguyen Van Hai (aka Dieu Cay), Ta Phong Tan and Phan Thanh Hai were charged in early April 2012 with ‘conducting propaganda against the Socialist Republic of Viet Nam’ under Article 88 of the Criminal code, for posting articles on the banned website Free Journalists’ Club (Cau Lac Bo Nha Bao Tu Do), which they co-founded, and on their own blogs. Their trial has been repeatedly postponed, and did not comply with international standards of fairness. All three have been held in pre-trial detention for at least a year, in harsh conditions.

NGUYEN Van Hai (aka Nguyen Hoang Hai/Dieu Cay), independent journalist and blogger, has been continuously detained since 19 April 2008, after being charged with alleged tax fraud and sentenced on 10 September 2008 to two and a half years-imprisonment. He is widely believed to be targeted for his criticism of Vietnamese government policy. He should have been released on 20 October 2010 on completion of this sentence; however, on 18 October 2010 he was transferred to a Public Security detention camp in Ho Chi Minh city , on new charges based on his online writings for the Free Journalist Network in Viet Nam , published prior to his arrest in 2008. He has been held incommunicado, without access to family visits, letters or medical and food supplies since 18 October 2010. Concerns for his welfare are acute. Nguyen Van Hai is known for his critical internet postings calling for greater democracy and human rights in Vietnam and his participation in protests against Chinese foreign policy.

Lawyer, independent journalist and blogger PHAN Thanh Hai (aka Anh Ba Sai Gon), aged 43, was arrested on 18 October 2010 for posting ‘false information’ on his blog. His blog http://anhbasg.multiply.com is known for its social and news reports about Vietnam , including Vietnam ’s territorial disputes with China and the controversial issue of bauxite mining. Prior to his arrest, Phan was frequently subject to harassment and interrogation, and his blog was repeatedly hacked. Despite being a qualified lawyer, he has been denied permission to practice by the Ho Chi Minh Bar Association because of his blogging and activism.

TA Phong Tan (f) (aka Cong Ly Va Su Thât), is a blogger for Conglysuthat (Justice & Truth), and former police officer. She was arrested on 5 September 2011. Ta is a popular blogger among dissidents in Vietnam ; she has written articles about corruption, abuse of power, confiscation of land, among other issues. Her articles have been published in many mainstream media outlets in Vietnam , including Tuoi Tre (Youth), Nguoi Lao Dong (Laborer), Vietnam Net, and the Vietnamese Service of the BBC. On 30 July 2012 her mother died after self-immolating outside government buildings following months of harassment from Public Security officials. For more on her story and the plight of over twenty writers currently detained in Vietnam , see an excellent article in The Guardian by Kamila Shamsie of English PEN.

TAKE ACTION

Please send appeals:

  • Protesting the lengthy sentences handed down to bloggers Nguyen Van Hai, Phan Thanh Hai, and Ta Phong Tan in the strongest possible terms;
  • Expressing alarm at the number of writers and journalists currently detained in Vietnam for the peaceful expression of their views, and calling for their immediate and unconditional release in accordance with the International Covenant on Civil and Political Rights (ICCPR) to which Vietnam is a signatory.

(...) PEN International Writers in Prison Committee

Brownlow House 50-51 High Holborn London WC1V 6ER.

Tel.+44 (0)20 7405 0338 Fax: +44 (0)20 7405 0339 www.pen-international.org .

(...) * Ghi chú thêm: Thông cáo/Kháng thư của Ủy Ban Văn Bút Quốc Tế Bênh Vực Nhà Văn bị Cầm tù còn được phổ biến trên hệ thống IFEX Action Alert Network (International Freedom of Expression Exchange/Trao Đổi Quốc Tế Quyền Tự Do Phát Biểu).

* * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * * *

http://www.guardian.co.uk/commentisfree/2012/aug/05/vietnam-blog-shame

Vietnam's blog shame

As a mother dies in protest at her daughter's detention, it's time for Britain to take a stand

Kamila Shamsie Kamila Shamsie * guardian.co.uk, Sunday 5 August 2012 20.44 BST

A shrine to Dang Thi Kim Lieng who died after setting herself on fire early in protest at her daughter's trial for propaganda against the Vietnamese state. Photograph: Danlambao/AFP/Getty Images

On 30 July, when Dang Thi Kim Lieng left home in the morning, her daughter assumed she was following her regular coffee routine. Instead she made her way to the offices of the Bac Lieu People's Committee and self-immolated outside the building, the first such act of protest in Vietnam since the 1970s. She died on her way to hospital. Dang Thi Kim Lieng's other daughter, Ta Phong Tan, is one of three bloggers from the website Free Journalists' Club facing trial for "distorting the truth, denigrating the party and state" under article 88 of Vietnam's criminal code, which carries a maximum sentence of 20 years in prison.

It wasn't only concern for her daughter that prompted Lieng's desperate act; in addition to their anxieties about Ta Phong Tan she and her family have also had to face harassment from the state, including threats of eviction. In March this year, Reporters Without Borders published The Enemies of the Internet, a report listing countries with the worst record on internet freedom. To no one's surprise China topped the list of most enthusiastic jailor of netizens, but taking the silver medal, as it had the previous year, was Vietnam – alongside Iran. It isn't only online dissenters who are targeted by the state – PEN International has a list of more than 20 writers, including poets and novelists, who are detained in Vietnam . Most of the accused are held under article 88, which is aimed at "propaganda against the state", or article 77, which outlaws attempts at "overthrowing the people's administration". The laws are ambiguous enough to allow the authorities to use them against any critical voice.

The three bloggers of Free Journalists Club were supposed to stand trial on 25 July, but the date was unaccountably changed to 7 August and, in contravention of criminal proceedings, the court barred observers and family members from attending. At present, all three bloggers are being held in pre-trial detention: Ta Phong Tan, a former policewoman who has used her blog to criticise police abuses, has been held since 5 September 2011; Phan Thanh Hai, a law school graduate whose application to practice law was denied by the Ho Chi Minh Bar Association because of his blogging on controversial issues such as bauxite mining, has been held since October 18 2010; Dieu Cay, a human rights lawyer and blogger, was originally held on trumped-up charges of tax evasion in 2009 (well before the Chinese authorities used a similar strategy to lock up Ai Weiwei), and imprisoned until 19 October 2010 – the day that prison sentence ended his pretrial detention under article 88 started.

All this is taking place as Vietnam 's relations with the UK are getting significantly closer. In 2010 the two countries signed a strategic partnership agreement; in 2011 Vietnam was the second most popular emerging market for investors after China in a survey by UK Trade & Investment; and in April this year William Hague became the first foreign secretary to visit the country in many years, tweeting that Asia-Pacific was "a much greater focus of foreign policy under this gov."

There hasn't yet been a response from the Foreign Office to the self-immolation. By contrast, the US embassy in Hanoi released a statement on 1 August expressing its sadness and calling for the immediate release of the bloggers.

As for the Vietnamese state's response to Dang Thi Kim Lieng's suicide – on Friday, after days of silence, officials said they were investigating the death; on the same day, one of the lawyers for the bloggers received a phone call from the court clerk to say the trial had been delayed once more. No reason was given. Ta Phong Tan remains in prison, and it's unclear if she has been informed of her mother's death. Surely it's past time for the individuals, organisations and governments who speak out against repression in China and Iran to add their voices to the protests.

* Kamila Shamsie is the author of five novels, including Burnt Shadows which was shortlisted for the Orange Prize for Fiction, and has been translated into over 20 languages. She has also written a work of non-fiction, Offence: The Muslim Case. A trustee of Free Word and English Pen, she grew up in Karachi and now lives in London .

***************************************************************

Liên Hi Nhân Quyn Vit Nam Thy Sĩ

Ligue Vietnamienne des Droits de l'Homme en Suisse

Vietnamese League for Human Rights in Switzerland

Mạch Sống - Thông Tin Bổ Ích, Thiết Thực về Sinh Hoạt Xây Dựng Cộng Đồng và Thúc Đẩy Dân Chủ tại Việt NamSep 14, 2012
  
Chuyện Kể Từ Thái Lan
Tuyết Mai
LTS: Là một cựu nữ sinh Trưng Vương, tác giả đã về hưu ở Houston. Cuối năm ngoái, qua email Bà nghe đến tình cảnh của đồng bào đang lánh nạn ở Thái Lan nên quyết định lên đường tình nguyện và nhập toán BPSOS đang làm việc tại Văn Phòng Trợ Giúp Pháp Lý đặt ở Bangkok. Hàng ngày Bà thăm viếng và uỷ lạo các gia đình gặp khó khăn, dạy học cho người lớn và trẻ em, thăm nuôi những người bị bắt giam, và khi cần thì giúp cả phần thông dịch. Dưới đây là ký sự của Bà về những ngày tháng ở Thái Lan.
Phải sang Lào:
Khi sang Thái Lan, tôi xin Visa của tòa lãnh Sự Thái ở Houston. Xin 6 tháng theo loại 'O' cho việc thiện nguyện, nhưng họ chỉ cấp có 3 tháng và cho biết là tôi phải xin gia hạn tại Thái Lan. Khi Visa 3 tháng của tôi gần hết hạn, tôi đến Sở Di Trú ở Bangkok để xin thêm 3 tháng nữa, nhưng ở đây họ lại đòi phải có Work Permit của Thái mới được. Khó thế! Làm việc lĩnh lương mới có Work Permit, tôi chỉ là một thiện nguyện viên thì làm sao có Work Permit đây! Hỏi quanh thì mới biết là dù có giấy mời sang để giúp họ nhưng khi hết hạn Visa, nếu không có Work Permit thì vẫn phải đi sang một nước nào đó để xin Visa vào lại Thái. Những người đi trước cho biết là sang nước nào cu~ng chỉ xin gia hạn được có 1 tháng, riêng Tòa Đại Sứ Thái Lan bên Lào thì cho gia hạn 3 tháng như đơn xin lúc đầu.Vì thế tôi đi Lào. Có điều đây là một chuyến đi ngoài dự tính của tôi, quả thật là tôi "phải" sang Lào!

 
- KHỐI 8406 : Tuyên bố về điều 88 Bộ luật Hình sự
- Chúa nhật 23/09 tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, số 38 đường Kỳ Đồng, quận 3, Sài Gòn.
Cầu nguyện đặc biệt cho 3 bloggers Sài Gòn và 3 thanh niên Công Giáo Giáo Phận Vinh bị Việt Cộng bắt giam trái phép.
sirbing
Đem đại nghĩa thắng hung tàn
Lấy chí nhân thay cường bạo.
Nguyễn Trãi

Xin phổ biến rộng rải trong và ngoài nước. Xin đa tạ

Nếu không muốn nhận thư. Xin Reply "Ngưng gửi".
*If it is Made in China you do not need to gift me, thank you*.

Kính gởi Đồng bào Việt Nam và thân hữu quốc tế. Xin vui lòng giúp phổ biến rộng rãi. Chúng tôi chân thành cảm ơn.
Khối 8406
clip_image002
Khối 8406
Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam 2006
Web: http://8406vn.com - http://khoi8406vn.blogspot.com/
Chào mừng các tù nhân chính trị chiến thắng trở về
và tuyên bố về điều 88 Bộ luật Hình sự
23-09-2012
Kính gửi:
- Toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.
- Các chính phủ dân chủ, các tổ chức nhân quyền và cộng đồng thế giới tiến bộ.
Trong các ngày 10, 11 & 18/9/2012 vừa qua, 3 tù nhân chính trị là 2 anh Nguyễn Văn Túc, Phạm Văn Trội và chị Phạm Thanh Nghiên đã về lại gia đình từ nhà ngục nhỏ của chế độ lao tù cộng sản bất công và khắc nghiệt. Trước đó, ngày 12-01-2012, luật sư Trần Quốc Hiền, rồi ngày 05-05-2012, ký giả Trương Minh Đức cũng đã được trả tự do. Cả 5 người -thành viên Khối 8406- đều đã phải trải qua từ 4 đến 4 năm giam cầm và rồi cũng sẽ chịu từ 3 đến 4 năm quản chế do bị Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam kết tội theo điều 88 Bộ luật Hình sự hiện hành của họ.
Nhân dịp này, Khối 8406 xin nhiệt liệt hoan hô và chào mừng các anh, chị thành viên đã bất khuất kiên vững trong lao tù để nay chiến thắng trở về với gia đình, với Khối 8406 và với phong trào dân chủ Việt Nam! Sự hy sinh và lòng can đảm của các anh, chị là vô cùng ý nghĩa, nêu cao tấm gương và góp phần xứng đáng vào sự nghiệp đấu tranh nhằm dân chủ hóa đất nước. Sự nghiệp chính nghĩa đó nhất định sẽ thắng lợi hoàn toàn!
Kính thưa đồng bào và quý vị,
Điều 88 BLHS nói trên là một điều khoản với những lời lẽ rất chung chung và mơ hồ. Nó vi phạm chính Hiến pháp của cái gọi là “Nước CHXHCN Việt Nam” và tất nhiên, lại càng vi phạm nghiêm trọng các quyền tự do căn bản của con người, theo những quy định của công pháp quốc tế. Chính vì vậy nó đã trở thành một công cụ nham hiểm, tàn ác và hèn hạ mà Nhà cầm quyền Cộng sản thường xuyên sử dụng để kết tội hàng ngàn công dân Việt Nam yêu nước, mỗi khi họ dám công khai và dũng cảm cất lên tiếng nói độc lập và trung thực của mình về bộ mặt chế độ, thực trạng xã hội và hiện tình đất nước.
Xã hội và đất nước Việt Nam ngày càng lâm nguy do dã tâm Hán hóa càng lúc càng trắng trợn của lũ giặc ngoại xâm phương Bắc và do sự tàn phá khốc liệt của lũ giặc nội xâm bất tài và tham nhũng, ác với dân và hèn với giặc! Thế nhưng, bất cứ ai, dù là người Việt Nam hay người ngoại quốc, nếu sử dụng các quyền tự do của mình để lên tiếng về những nguy cơ trên, thì đều bị bộ máy công an và bộ máy tuyên truyền Cộng sản quy chụp và kết tội là “các thế lực thù địch đang mưu toan lật đổ chính quyền nhân dân và phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc”!?! Có thể khẳng định rằng: không một sự phỉ báng sự thật và công lý nào có thể sánh bằng cái luận điệu dối trá, phản động và phản dân chủ này của Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam! Nó che giấu một âm mưu đê hèn và thâm độc là muốn trói tay, bịt miệng mọi người Việt Nam yêu nước và thân hữu quốc tế dân chủ để đảng được tự do tung hoành quyền lực, tự do tham nhũng bóc lột và tự do buôn dân bán nước!
Kính thưa đồng bào và quý vị,
Vào sáng ngày thứ hai 24-09-2012 tới đây, Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam sẽ đưa 3 thành viên của Câu lạc bộ Nhà báo tự do là các anh: Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Phan Thanh Hải (Anh Ba Sài Gòn) và chị Tạ Phong Tần ra cái gọi là “Tòa án nhân dân Tp. Hồ Chí Minh” để xử theo khoản 2 điều 88 của Bộ luật Hình sự, với khung hình phạt từ 10 đến 20 năm tù. Rồi ngày 26-09-2012, ba thanh niên Công giáo tại Nghệ An là các anh Antôn Đậu Văn Dương, Phêrô Trần Hữu Đức và Antôn Chu Mạnh Sơn lại sẽ phải bị tòa phúc thẩm tại thành phố Vinh xét xử với cùng điều 88 Bộ luật Hình sự.
Nhân dịp này, Khối 8406 chúng tôi kêu gọi đồng bào Việt Nam ở trong lẫn ngoài nước và cộng đồng thế giới tiến bộ hãy cùng lên tiếng với chúng tôi đòi trả tự do ngay tức khắc và vô điều kiện cho 6 người yêu nước nói trên và cho tất cả các tù nhân chính trị, tù nhân tôn giáo nói chung. Đồng thời, chúng tôi cũng kêu gọi Liên Hiệp quốc, các tổ chức nhân quyền, phi chính phủ, các cơ quan truyền thông, ngoại giao,… hãy đến dự hai phiên tòa để bênh vực cho những con người yêu nước đang bị đảng Cộng sản Việt Nam bách hại.
Làm tại Việt Nam và hải ngoại, ngày 23 tháng 9 năm 2012.
Ban điều hành Khối 8406:
1- Linh mục Phan Văn Lợi – Huế – Việt Nam.
2- Kỹ sư Đỗ Nam Hải – Sài Gòn – Việt Nam.
3- Giáo sư Nguyễn Chính Kết – Houston – Hoa Kỳ.
4- Bà Lư Thị Thu Duyên – Boston – Hoa Kỳ.
Trong sự hiệp thông với Linh mục Nguyễn Văn Lý, cựu quân nhân Trần Anh Kim, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và nhiều tù nhân chính trị, tôn giáo khác đang ở trong lao tù cộng sản.
Attachment(s) from witness2005@gmail.com
1 of 1 File(s)

_______________________________________________________________________________________________________
18:30pm Chúa nhật 23/09 tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, số 38 đường Kỳ Đồng, quận 3, Sài Gòn.
Cầu nguyện đặc biệt cho 3 bloggers Sài Gòn và 3 thanh niên Công Giáo Giáo Phận Vinh bị Việt Cộng bắt giam trái phép.

VRNs (22.09.2012) Sài Gòn – Theo yêu cầu của nhiều cha, nhiều tu sĩ và nhiều giáo dân, một thánh lễ cầu nguyện cho công lý và hòa bình ngoại lịch sẽ được tổ chức lúc 18:30, ngày Chúa nhật 23.09.2012, tại nhà thờ DCCT Sài Gòn.

Thánh lễ cầu nguyện đặc biệt cho chị Maria Tạ Phong Tần (chủ blog Công lý và sự thật), anh Nguyễn Văn Hải (chủ blog Điếu Cày), anh Phan Thanh Hải (chủ blog AnhbaSg). Cả ba bloggers này đều là những người yêu nước. Họ đã chụp hình về biên giới Việt Nam để công bố cho mọi người dân được biết, họ đã viết ra những sự thật đang xảy ra trong đời sống và những suy nghĩ của mình hướng đến sự đóng góp phát triển đất nước Việt Nam. Nhưng những người cầm quyền đã muốn che dấu sự thật, đã không chấp nhận tiếng nói khác họ, đã bắt bớ họ bất chấp pháp lý thông thường của Việt Nam và quốc tế. Nhà cầm quyền cố tình gán ghép họ vào tội “Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN”.

Luật sư Nguyễn Văn Đài viết trên BBC: “Điều 69 Hiến pháp qui định công dân Việt Nam có ‘quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí’. Điều 4 Luật báo chí quy định ‘công dân Việt Nam được phát biểu ý kiến về tình hình đất nước và thế giới; được góp ý kiến, phê bình, kiến nghị, khiếu nại, tố cáo trên báo chí đối với các tổ chức của Đảng, cơ quan Nhà nước, tổ chức xã hội và thành viên của các tổ chức đó….’

Điều 19 Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị: ‘Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm cả quyền tự do tìm kiếm, nhận và truyền đạt mọi loại tin tức, ý kiến, không phân biệt ranh giới, hình thức tuyên truyền miệng, hoặc bằng bản viết, in, hoặc bằng hình thức nghệ thuật hoặc thông qua mọi phương tiện đại chúng khác tùy theo sự lựa chọn của họ’.”

Như vậy không những 3 bloggers này không phạm tội, mà có thể nói họ chưa thực hiện hết những gì pháp luật khuyến khích công dân làm.

Còn đối với 3 thanh niên Công giáo Nghệ An, họ là những thanh niên tham gia các hoạt động bảo vệ sự sống và cộng tác viết tin cho Truyền thông Chúa Cứu Thế VN (VRNs). Họ cũng bị kết án về cùng một tội như các bloggers Sài Gòn, vì họ đã nói lên sự thật, và kêu gọi mọi người hành động về sự thật.

Sự thật đó là ở Việt Nam có gần 90 triệu dân, và chỉ có 3 triệu đảng viên đảng CSVN, nhưng kết quả bầu Quốc hội, khóa nào cũng vậy, luôn luôn có hơn 90% là đảng viên CSVN, và không tới 10% là ngoài đảng. Như vậy nhóm chỉ chiếm 1/30 dân số lại chiếm hơn 90% quyền lực (Quốc hội theo Hiếp pháp VN định nghĩa là cơ quan quyền lực cao nhất), còn 29/30 dân số còn lại chỉ được giữ không tới 10% quyền lực. Điều này nhiều người dân VN đã biết, nhưng vì sợ hãi, nên đã ngậm miệng lại, chính vì thế sự độc ác càng ngày càng lan tràn trong xã hội VN, và nhân danh cả pháp luật để làm việc phi pháp.

Các bạn trẻ này không chấp nhận những tuyên truyền dối trá, nên đã công bố sự thật này và kêu gọi mọi người đừng nuôi dưỡng sự gian manh chính trị này bằng cách đừng tham gia bầu cử Quốc hội.

Các bạn làm việc này hoàn toàn đúng với giáo lý Công giáo như sau: “Xã hội có quyền biết những thông tin dựa trên sự thật, tự do, công bằng và tình liên đới (GLCG 2494).

Tố giác các nhà nước độc tài, xuyên tạc sự thật có hệ thống, thống trị dư luận bằng truyền thông, kết án với lý do “trọng tội về tư tưởng” (GLCG 2499)”.
Theo những giáo huấn này, thì các bạn Antôn Đậu Văn Dương, Phêrô Trần Hữu Đức và Antôn Chu Mạnh Sơn chỉ mới chu toàn được một phần rất nhỏ. Phần lớn các bạn trẻ này chưa thực hiện được thì những người Công giáo khác ở Việt nam có trách nhiệm tiếp tục thực hiện, nhờ thế mà trở nên Ánh sáng thế gian.

Kính mời quý cha, quý tu sĩ nam nữ, anh chị em giáo dân và quý ông bà anh chị em ngoài Công giáo, nhưng luôn trân trọng ấp ủ lòng yêu nước, khát khao nước Việt Nam mình sớm có công lý và sự thật, đến tham dự thánh lễ và cầu nguyện này.
Ban Tổ Chức

Bn Tin Liên Hi Nhân Quyn Vit Nam Thy Sĩ
August 27, 2012

Prime Minister Nguyen Tan Dung
Socialist Republic of Vietnam
Office of the State
1 Bach Thao
Hanoi , Vietnam

Re: Request for the immediate release of 17 Vietnamese social activists and bloggers and the withdrawal of all charges

Dear Prime Minister Nguyen Tan Dung,

As you receive this letter, seventeen Vietnamese social activists, including bloggers and citizen journalists have been in jail for up to a year. Most have not even been brought to trial. These seventeen individuals have been arbitrarily detained because of their work as citizen journalists, environmental advocates, anti-corruption crusaders and human rights defenders.

Over the last year, the international human rights community has gotten to know their names: Dang Xuan Dieu, Ho Duc Hoa, Paulus Le Van Son, Nguyen Van Duyet, Nong Hung Anh, Nguyen Van Oai, Chu Manh Son, Dau Van Duong, Tran Huu Duc, Nguyen Xuan Anh, Ho Van Oanh, Thai Van Dung, Tran Minh Nhat, Ta Phong Tan, Tran Vu Anh Binh, Nguyen Dinh Cuong, and Hoang Phong.

These individuals have simply sought to exercise their rights to freedom of expression, freedom of assembly and association guaranteed under international law. What they have in common is a passion for social justice, religious freedom, and involvement in the Congregation of the Most Holy Redeemer.

Unfortunately, they have been detained pursuant to vague, ill-defined statutes under the Vietnamese penal code: Article 79, which effectively restricts freedom of association and Article 88, which essentially limits freedom of speech. The recent petition filed by Stanford Law School ’s Allen Weiner to the UN Working Group on Arbitrary Detention argued very well that their continued detention violates international law.

On March 12, 2012 nine international NGOs (ACAT France, Access, ARTICLE 19, Electronic Frontier Foundation, Front Line Defenders, Index On Censorship, Media Defence South East Asia, Media Legal Defence Initiative, Southeast Asian Press Alliance) sent you a letter which called for their immediate release and access to legal counsel. Since then, their situation has not improved but rather worsened: Four of these activists have been unjustly sentenced to prison terms and the remainder are being held without access to a lawyer. Blogger Paulus Le Son was transferred to Hoa Lo jail in Hanoi which is known for its harsh prison conditions. Another citizen journalist, Dang Xuan Dieu, has not been allowed a single family visitation over the last year.

We respectfully remind you of the Socialist Republic of Vietnam’s obligations under international law to protect the rights of its citizens when it ratified the International Covenant on Civil and Political Rights.

These rights are also protected under the Universal Declaration of Human Rights which is a matter customary international law. Therefore, freedom of association, freedom of speech and the right to a fair trial are basic rights which should be protected under Vietnam ’s legal system and not unjustifiably curtailed.

We believe Vietnam as a country would benefit from greater respect for the civil liberties of its citizens and Vietnamese society would be richer with the contributions of all its citizens. We urgently call on your government to withdraw all the charges against those who are held pending trial and for those who have been sentenced to be unconditionally exonerated.

Sincerely,
Christine Laroque, Asia Programs Manager, ACAT France
Brett Solomon, Executive Director, Access Now
Nguyen Ngoc, Associated Vietnamese Writers in Exile Centre
Jillian York, Director for International Freedom of Expression, Electronic Frontier Foundation
Kamila Shamsie, Writers at Risk Committee Co-Chair, English PEN
Mary Lawlor, Director, Front Line Defenders
Phil Robertson, Deputy Director, Asia Division, Human Rights Watch
Rohan Jayasekera, Deputy CEO, Index on Censorship
H.R. Dipendra, Executive Director, Media Defence – Southeast Asia
Peter Noorlander, Executive Director, Media Legal Defence Initiative
Gayathry Venkiteswaran, Executive Director, Southeast Asian Press Alliance (SEAPA)
Nguyen Le Nhan Quyen, Vietnamese League for Human Rights
CC:
ASEAN Chair, the Kingdom of Cambodia
Attn.: H.E. Samdech Hun Sen
Australian Embassy, Hanoi
Attn.: HE Mr. Hugh Borrowman
British Embassy, Hanoi
Attn.: Dr Antony Stokes
Embassy of Canada , Hanoi
Attn.: Her Excellency Deborah Chatsis
Embassy of France , Hanoi
Attn.: H.E Jean-François Girault
Royal Norwegian Embassy, Hanoi
Attn.: H.E. Ståle Torstein Risa
Embassy of Switzerland , Hanoi
Attn.: H.E Andrej Motyl
Embassy of the United States , Hanoi
Attn.: Ambassador David Shear
General Secretariat of the Council of the European Union
Attn.: High Representative of the European Union for Foreign Affairs and Security Policy Catherine Ashton
United States Department of State, Bureau of Democracy, Human Rights and Labor
Attn.: Assistant Secretary Michael Posner
-----------------------------------------------------------------------------------
From: Media Defence SEA <mediadefenceSEA@gmail.com>
Subject: Request for the immediate release of 17 Vietnamese social activists and bloggers and the withdrawal of all charges
Date:
August 27, 2012 6:47:04 PM GMT+08:00
Dear Prime Minister Nguyen Tan Dung,
Please find attached a letter signed by 12 NGOs calling for the immediate release of the 17 Vietnamese social activists and bloggers who were arrested and detained last year, as well as the withdrawal of all charges against them.
The NGOs are:
ACAT France
Access Now
Associated Vietnamese Writers in Exile Centre
Electronic Frontier Foundation Kamila Shamsie, Writers at Risk Committee Co-Chair, English PEN
Front Line Defenders
Human Rights Watch
Index on Censorship
Media Defence – Southeast Asia
Media Legal Defence Initiative
Southeast Asian Press Alliance (SEAPA)
Vietnamese League for Human Rights
Yours sincerely,
HR Dipendra
Director
Media Defence Southeast Asia
CC:
ASEAN Chair, the Kingdom of Cambodia
Attn.: H.E. Samdech Hun Sen
Australian Embassy, Hanoi
Attn.: HE Mr. Hugh Borrowman
British Embassy, Hanoi
Attn.: Dr Antony Stokes
Embassy of Canada , Hanoi
Attn.: Her Excellency Deborah Chatsis
Embassy of France , Hanoi
Attn.: H.E Jean-François Girault
Royal Norwegian Embassy, Hanoi
Attn.: H.E. Ståle Torstein Risa
Embassy of Switzerland , Hanoi
Attn.: H.E Andrej Motyl
Embassy of the United States , Hanoi
Attn.: Ambassador David Shear
General Secretariat of the Council of the European Union
Attn.: High Representative of the European Union for Foreign Affairs and Security Policy Catherine Ashton
United States Department of State, Bureau of Democracy, Human Rights and Labor
Attn.: Assistant Secretary Michael Posner
Genève ngày 27 tháng 8 năm 2012
Liên Hi Nhân Quyn Vit Nam Thy Sĩ
Ligue Vietnamienne des Droits de l’Homme en Suisse
Vietnamese League for Human Rights in Switzerland

Dear friends and fellow advocates,
This petition serves as a reminder that the US Administration should hold all US citizens equal in terms of protecting their rights and properties when they are under assault by foreign governments. Possibly hundreds of thousands of Vietnamese-Americans have been expropriated of their properties by the Vietnamese government without compensation. We and our government should not tolerate the stealing of US citizens' properties with impunity.
Vietnamese in Vietnam are faring even worse: land grab has become epidemic and promises to only get worse. We aim to use our US citizenship to stop, or at least slow down, such land grab: the properties of hundreds of thousands of US citizens may be in the mix of lands being targeted for expropriation by the Vietnamese government. Therefore Vietnam must suspend all attempts at further expropriation so as to verify that no US properties would be affected. Besides buying time, this will help expose to the world the greed and cruelty that run wild among those in power in Vietnam.
Also, please mobilize others who care about this issue to sign the petition.
If you need help to register with the We The People website of the White House, instructions are offered below.
With much appreciation,
Nguyen Dinh Thang, PhD
Executive Director, BPSOS
Instructions:
If you already have an account with the White House's "We The People" website, just sign in with your email address and password for the account. Then click "Sign This Petition". As souvenir, just jot down your "number".
  • If you have an account, but the password no longer works:
    • Click on "Forgot Password?" and enter your email address.
    • You will receive an email with instructions to reset your password.
Otherwise, create an account with the White House's "We The People" website.
STEP 1:select "Create An Account"
STEP 2: enter your email, first name, last name, and zip code
STEP 3: enter the two words at the bottom. If the letters are not legible, click on the top icon next to it for new words. You may need to do this several times.
STEP 4: click "Create An Account"
STEP 5: go to your personal email account, and receive email from WhiteHouse.gov. Note: It may take a few minutes.
STEP 6: in that email, click on the first link provided; it should send you back to Whitehouse.gov and your email should be verified if all is correct. You now have an account and are eligible to sign the petition.
 
 

This email was sent to vbvnhn2011@yahoo.com by thang.nguyen@bpsos.org |
BPSOS | 6066 Leesburg Pike, Ste. 100 | Falls Church | VA | 22041

 

BPSOS launches multi-year campaign to demand restitution of Vietnamese-American properties that have been expropriated by the Vietnamese government.
Press Release
August 17, 2012
Today, BPSOS, a national Vietnamese-American organization based in Falls Church, Virginia, officially announces a nationwide campaign to ensure that the U.S. Administration effectively protects and defends the interests and properties of U.S. citizens of Vietnamese origin. Over the past 37 years, the Vietnamese government has seized, expropriated and nationalized the properties of potentially as many as half a million Vietnamese after their being naturalized as U.S. citizens.
Some 145,000 Vietnamese evacuated to the United States at the end of the Vietnam War in 1975. Most of them had become U.S. citizens by late 1980. In the years 1975-1988 over a million Vietnamese escaped the communist tyranny in their homeland by sea and some by land. The vast majority of them resettled to the United States. By 1990, a quarter of a million Vietnamese had become naturalized U.S. citizens. By 2000 this number exceeded half a million.
Vietnam's land law of 1993 nationalized lands left vacant by these refugees turned U.S citizens. Its land law of 2003 nationalized houses left vacant by an even larger number of already naturalized U.S. citizens. The Vietnamese government continues to expropriate additional properties of U.S. citizens, including properties that Vietnamese-Americans have inherited from their deceased parents in Vietnam in recent years.
This campaign seeks to ensure that the U.S. Administration protects and defends the rights, interests, and properties of U.S. citizens, including U.S. citizens of Vietnamese origin, and upholds the law of the land.
The Trade Act of 1974 (19 USC 2462(b)(2)) stipulates that the President shall not grant Generalized System of Preferences (GSP) status to a government that has "nationalized, expropriated or otherwise seized property of U.S. citizens or corporations without providing, or taking steps to provide, prompt, adequate, and effective compensation, or submitting such issues to a mutually agreed forum for arbitration." Reportedly, the current Administration is negotiating GSP with Vietnam and aims to conclude the negotiation by year's end.
Likewise in compliance with the Foreign Assistance Act of 1961, as amended in 1964 (22 USC 2370(e)), the President shall suspend all assistance to a country the government of which has expropriated the properties of U.S. citizens, and the U.S. government shall vote against loans to that government from international financial institutions such as the World Bank and the Asian Development Bank.
A petition drive to the White House will be the first act in this multi-stage campaign. It will be followed by an all-out effort to seek Congressional support and intervention. Legal experts are studying the feasibility of a class action.
Campaign information and materials can be accessed at: www.bpsos.org and doitaisan.wordpress.com.
Questions should be addressed to land@bpsos.org.

 August 12, 2012
  
Fun fundraising events in VA & DC
Dear friends,

For those of you residing in the DC Metro Area, please join us at two upcoming exciting events for good causes.
Sep 23: A group of volunteers will organize a fundraising dinner at Harvest Moon Restaurant (Falls Church, VA) to support BPSOS' legal team in Bangkok. Our team has over the past 4 years assisted 352 Vietnamese in their application for refugee protection. Some of those resettled as refugees to the US in recent months will come to the event to tell their stories and thank the community. Many of you may not realize that victims of on-going persecution continue to flee Vietnam to neighboring countries. We still have tickets to distribute ($35 each). Your show of support would be greatly appreciated. (Note: there will be live performers, including a surprise one.) Please contact Ms. Kim Cuc for tickets or information: kimcuc.le@bpsos.org.
Sep 29: We would like to invite you to join this annual walk to raise awareness and funds in support of the fight against human trafficking. BPSOS is a member of the coalition that has put together this event year after year. The DC Stop Modern Slavery Walkwill include a 5K walk, anti-trafficking resource fair, luminary speakers, and lively musical performances. Please sign up with the BPSOS Team at 2012 DC Stop Modern Slavery Walk. We need to sign up 50 team members and raise $5,000. For information, please contact Jason Clevenger at: Jason.clevenger@bpsos.org.
Please join us at these two fun-filled and meaningful events.
Thank you.
Sincerely,
Nguyen Dinh Thang, PhD
Executive Director, BPSOS

Mạch Sống - Thông Tin Bổ Ích, Thiết Thực về Sinh Hoạt Xây Dựng Cộng Đồng và Thúc Đẩy Dân Chủ tại Việt NamAugust 12, 2012
  
Báo Động: Sang Năm, Hàng Triệu Dân Mất Đất?
Ts. Nguyễn Đình Thắng
Tình trạng dân oan có nguy cơ gia tăng trong năm 2013 khi quyền sử dụng đất ruộng của họ sẽ hết hạn và phải được gia hạn. Nếu vì muốn cưỡng chiếm những diện tích đất béo bở mà chính quyền không gia hạn quyền sử dụng đất, nông dân sẽ mất ruộng cày, mất đất trồng hoa màu. Nạn dân oan sẽ tràn lan khắp đất nước, gấp bội phần so với những gì chúng ta thấy cho đến nay.
Hiến Pháp năm 1980, ban hành ngày 18/12/1980, quy định đất đai trên cả nước là sở hữu của toàn dân, do nhà nước quản lý. Nghĩa là người dân mất quyền làm chủ đất của mình từ đấy. Đây là căn bản cho việc cướp đất của dân, để rồi bán đất cho ngoại bang cho đầy túi tham.
Luật Đất do Quốc Hội Việt Nam thông qua ngày 29/12/1987 thực hiện quy định này trong Hiến Pháp 1980.
Xem tiếp... (www.machsong.org)
 

Mạch Sống - Thông Tin Bổ Ích, Thiết Thực về Sinh Hoạt Xây Dựng Cộng Đồng và Thúc Đẩy Dân Chủ tại Việt NamAugust 9, 2012
  
Thêm Một Xưởng May Việt Nam ở Nga Bóc Lột Công Nhân Như Nô Lệ
Thanh Quang, phóng viên RFA

Trong những ngày qua, có lẽ quý vị đã nghe vụ 69 công nhân Việt Nam bị nhốt và làm việc trong điều kiện vô cùng tồi tệ tại xưởng may mặc Vinastar ở vùng ngoại ô Matxcơva vừa được giới hữu trách Liên bang Nga giải cứu và chưa biết số phận sau cùng ra sao thì hiện giờ, tình trạng bóc lột công nhân Việt Nam cu~ng khủng khiếp không kém đang tiếp diễn ở công ty Victoria cu~ng thuộc vùng ngoại thành ấy.

Người Việt hành hạ người Việt

Từ lâu nay, công luận vẫn tưởng người lao động Việt Nam ở nước ngoài bị giới chủ nhân không cùng chung dòng máu Việt - như Đài Loan, Hàn Quốc, Malaysia trong khu vực hay chủ nhân xa tận bên Trung Đông - đàn áp, bóc lột, nhưng qua vụ 69 công nhân VN lâm nạn tại xưởng may Vinastar, và thêm vụ công ty may mặc Victoria ở ngoại thành Mascơva hiện cu~ng đang trong cảnh vô cảm tương tự, thì người ta mới vỡ lẽ ra rằng chính giới "chủ nhân đồng bào" của mình mới tàn tệ hơn cả người nước ngoài.
Xem tiếp... (www.machsong.org)

Mạch Sống - Thông Tin Bổ Ích, Thiết Thực về Sinh Hoạt Xây Dựng Cộng Đồng và Thúc Đẩy Dân Chủ tại Việt NamJune 18, 2012
  
Blog Tiếng Nói Dân Chủ Việt Nam Ra Mắt
Báo Mạch Sống, ngày 18/06/2012
Sau hai tháng chuẩn bị, hôm nay trang blog Anh ngữ Democratic Voice of Vietnam (Tiếng Nói Dân Chủ Việt Nam) chính thức hoạt động với địa chỉ truy cập là dvov.org.
Được thực hiện bởi BPSOS với sự hợp tác của một số tổ chức và cá nhân, trang blog này chủ trương tạo diễn đàn cho tiếng nói của xã hội công dân ở trong nước để lên tiếng với thế giới về hiện tình đất nước và chia sẻ quan điểm của họ về một Việt Nam trong tương lai.
Trang blog dvov.org là nơi để công chúng quốc tế truy cập thông tin trung thực và lắng nghe tiếng nói của những thành phần tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền ở trong nước. Cu~ng như Bản Tin Nhân Quyền Việt Nam được phát hành hàng tháng bằng Anh ngữ và Pháp ngữ, trang blog dvov.org góp thêm phương tiện cho công cuộc quốc tế vận.
"Trang blog này có hai đối tượng: công luận quốc tế và giới trẻ Việt ở hải ngoại," Ts. Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Điều Hành BPSOS, giải thích.
Mục tiêu nhắm vào từng đối tượng gồm có:


Xem tiep... (www.machsong.org)

Mạch Sống - Thông Tin Bổ Ích, Thiết Thực về Sinh Hoạt Xây Dựng Cộng Đồng và Thúc Đẩy Dân Chủ tại Việt NamJune 15, 2012
  
Chiến Dịch Cứu Cồn Dầu Chuyển Sang Giai Đoạn 5
Ts. Nguyễn Đình Thắng
Ngày 15 tháng 6, 2012
Ngày hôm nay Chiến Dịch Cứu Cồn Dầu chinh thức chuyển sang giai đoạn 5, là giai đoạn mà chính nạn nhân của cuộc đàn áp bởi chính quyền Đà Nẵng phối hợp với thân nhân của họ là công dân Hoa Kỳ để đòi thủ phạm bồi thường cho những tổn hại đã gây ra cho chính họ và gia đình họ ở Việt Nam
Chúng tôi bắt đầu chuẩn bị giai đoạn này từ một năm nay nhưng phải chờ cho đến khi một số nạn nhân đặt chân đến Hoa Kỳ để khởi sự. Hiện nay đã có hai gia đình giáo dân Cồn Dầu đến Hoa Kỳ định cư tị nạn từ Thái Lan. Chúng tôi ước lượng từ giờ đến cuối năm, sẽ có tổng cộng khoảng 50 giáo dân Cồn Dầu có mặt tại Hoa Kỳ. Họ là nạn nhân và cu~ng là chứng nhân. Họ lại có thân nhân là công dân Hoa Kỳ. Trong tư cách đó, họ có thể vận dụng một số luật của Hoa Kỳ để nhắm thẳng vào những thủ phạm gây thiệt hại về vật thể, tâm lý và tinh thần cho họ.
Chiến Dịch Cứu Cồn Dầu được phát động vào tháng 7 năm 2010, với ba mục tiêu (thành quả dự trù) cụ thể dành cho các đối tượng như sau:

Xem tiếp... (www.machsong.org)

Mạch Sống - Thông Tin Bổ Ích, Thiết Thực về Sinh Hoạt Xây Dựng Cộng Đồng và Thúc Đẩy Dân Chủ tại Việt NamJune 14, 2012
  
Thêm Người Tị Nạn Từ Cồn Dầu Đến Hoa Kỳ
Báo Mạch Sống, ngày 14/06/2012

Thêm một người dân thuộc Giáo Xứ Cồn Dầu lánh nạn ở Thái Lan lên đường đến Hoa Kỳ định cư.

Sáng nay cô Nguyễn Thị Như-Huỳnh đã rời phi trường Bangkok sau hai năm lánh nạn ở Thái Lan. Cô sẽ đáp máy bay xuống phi trường Los Angeles chiều hôm nay để làm thủ tục nhập cảnh trước khi lên đường đến định cư ở tiểu bang Tennessee định cư, nơi có thân nhân.

Theo Ts. Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Điều Hành BPSOS, thì đây là một trường hợp rất đặc biệt.

"Ngày 4 tháng 5, 2010, khi nhiều trăm công an tấn công khi xứ đạo Cồn Dầu đang đưa đám một giáo dân, Cô Như-Huỳnh chỉ một thân một mình chạy thoát được hiện trường và rồi theo một người bác trốn sang Lào và rồi đến Thái Lan trong khi mẹ của cô bị bắt, bị liên tục tra tấn và bị xử tù," Ts. Thắng cho biết.

Cô Như-Huỳnh kể lại sự việc đã xảy đến cho Cô vào cái ngày oan nghiệt ấy:

Phỏng vấn Như-Huỳnh trước khi rời Thái Lan: http://www.youtube.com/watch?v=NrEvs_eAR_w&feature=youtu.be

"Khi tham gia hát lễ tại đám tang của cụ bà Maria Đặng Thị Tân, tôi cu~ng như ca đoàn cùng đứng gần quan tài, sau khi đưa xác qua gần đến cổng nghĩa địa, thì bị công an chặn lại không cho đem xác vào chôn, thì giáo dân cu~ng như gia đình tang quyến đã đứng đợi chính quyền đến giải quyết, nhưng chính quyền đã không giải quyết mà còn tăng cường thêm lực lượng rất đông cảnh sát cơ động, họ mang theo súng, roi điện, ba ton dài. Và đến gần 12h trưa thì công an ập vào đánh tới tấp vào chúng tôi. Khi tiếng súng đầu tiên nổ lên, thì mọi người đều chạy tán loạn; tôi chạy lên sân nhà bác Trần Bình gần đấy, thì có 2 tên cơ động dùng ba ton đánh vào vai tôi, họ còn đá vào hông tôi, và tiếp tục xách nách tôi quăng thẳng xuống mặt đường. Tôi cố chạy nhưng họ bắt được và giải tôi đi về xe giam."
Xem tiếp... (www.machsong.org)

Copyright 2001, Our Nonprofit Agency